Vợ chồng tôi hiện sống trong một căn biệt thự rộng khoảng 1.000 m2. Ngoài ra còn có vài căn nhà cho thuê, tổng thu nhập mỗi tháng hơn 50 triệu đồng. Vợ chồng tôi có được cơ ngơi hôm nay phần lớn nhờ đất đai ông bà để lại, sau đó mua bán thêm mà tích lũy. Chúng tôi không có doanh nghiệp hay nghề nghiệp cụ thể để truyền lại cho con.
Vợ chồng tôi có hai con. Con gái lớn năm nay 24 tuổi đã đi làm ổn định. Chỉ riêng con trai 29 tuổi khiến chúng tôi đau đầu. Từ khi tốt nghiệp đại học, con không đi làm mà liên tục xin học tiếp.
Ngày trước, vì con không chịu đi du học nên chúng tôi cho học ở một trường quốc tế trong nước. Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi xin cho con thực tập ở công ty của chú ruột. Nhưng chỉ sau 3 tháng thực tập, con nói “không hợp” rồi nghỉ, sau đó nộp hồ sơ học thạc sĩ quản trị kinh doanh.
Thời điểm đó, vợ chồng tôi nghĩ con tranh thủ học thêm cũng tốt, không gây áp lực phải kiếm tiền vì gia đình vẫn có thể lo được. Nhưng sau khi hoàn thành thạc sĩ, con tiếp tục theo đuổi bằng tiến sĩ với lý do muốn ở lại trường làm giảng viên.
Tôi từng nhẹ nhàng khuyên con nên thực tế hơn. Ngành con theo học mang tính ứng dụng cao, cần va chạm doanh nghiệp để hiểu cách vận hành kinh doanh. Tôi đề nghị con đi làm 1-2 năm, lương thấp cũng được, miễn có trải nghiệm rồi hãy tính chuyện học tiếp. Nhưng con nhất quyết từ chối, chỉ nói “không hợp”.
Có thời điểm, vợ chồng tôi quyết định cắt tiền sinh hoạt để con tự lập. Không ngờ con lại đi vay qua app, đến cuối năm báo nợ hơn 100 triệu đồng và nhờ chúng tôi trả giúp. Chồng tôi quá bức xúc, có lỡ tay đánh con một cái.
Từ đó, con gần như thay đổi hoàn toàn. Con trở nên lầm lì, ít nói, đúng giờ xuống ăn cơm nhưng hầu như không trò chuyện với bố mẹ. Chúng tôi hỏi gì con cũng chỉ trả lời qua loa. Con không xin tiền nữa, cũng không đi ra ngoài, gần như thu mình trong phòng.
Có lần tôi thử mở lời hỏi con về kế hoạch tương lai, con chỉ nói ngắn gọn rằng “con đang đi đúng hướng”, rồi lại im lặng. Tôi không biết “đúng hướng” ở đây là gì khi con chưa từng đi làm, chưa từng tự kiếm ra tiền, cũng chưa từng va chạm với áp lực ngoài xã hội.
Cuối cùng, vì không còn cách nào khác, chúng tôi lại đồng ý cho con học tiếp tiến sĩ. Nhưng đến giờ, con vẫn chưa hề nói đến việc sẽ đi làm hay định hướng cụ thể nào cho tương lai, chỉ khăng khăng sẽ làm giảng viên. Tôi nghĩ, nếu làm giảng viên dễ như vậy thì ai cũng làm được, đâu cần trải nghiệm thực tế.
Tính ra, riêng bậc cử nhân của con đã tốn hơn một tỷ đồng, thạc sĩ cũng hơn một tỷ đồng, giờ thêm tiến sĩ nữa lại gần một tỷ đồng nữa mà chưa biết khi nào mới xong.
Chúng tôi không mong con phải kiếm nhiều tiền hay thành đạt lớn, chỉ mong con có một công việc ổn định, biết tự lập, biết va chạm và trưởng thành. Nhưng càng cố gắng kéo con ra ngoài, con lại càng thu mình vào trong.
Giờ chúng tôi thực sự bế tắc, không biết nên tiếp tục hỗ trợ con theo cách hiện tại, hay buộc phải cứng rắn hơn để con thay đổi.
Vân
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.
0 Comments