Tôi 26 tuổi, còn bạn trai 29 tuổi. Sau hơn 4 năm yêu, hai bên gia đình đã lên lịch gặp mặt vào cuối tháng này để chính thức bàn chuyện cưới xin. Cả hai chúng tôi đều có công việc ổn định tại Hà Nội, thu nhập mỗi tháng dao động từ 18 đến 20 triệu đồng. Vì kinh tế khá cân bằng nên trước giờ chuyện chi tiêu khi hẹn hò rất thoải mái, cứ một buổi anh trả tiền ăn thì buổi sau tôi chủ động thanh toán chi phí xem phim, cà phê.
Mọi chuyện vẫn êm đẹp cho đến tuần trước, khi cùng ngồi lên kế hoạch cho cuộc sống hôn nhân, anh thẳng thắn đề xuất phương án quản lý tài chính theo mô hình độc lập. Theo đó, lương của ai người ấy giữ. Mỗi tháng, cả hai sẽ cùng đóng góp một khoản cố định bằng nhau vào tài khoản chung để chi trả tiền thuê nhà, điện nước, ăn uống và tích lũy nuôi con sau này. Khoản còn dư toàn quyền do mỗi cá nhân tự quyết định và cả hai sẽ không được biết mức thu nhập của nhau.
Đề xuất này khiến tôi khựng lại. Tôi hỏi anh: “Nếu sau này em mang thai, sinh con, phải nghỉ thai sản hoặc chuyển sang vị trí ít lương hơn để có thời gian chăm con thì khoản đóng góp chia đôi tính thế nào?”. Anh liền đáp: “Đến lúc ấy sẽ tùy tình hình thực tế mà tính tiếp, chứ anh không thoải mái với việc giao hết thu nhập cho vợ quản lý”.
Câu trả lời của anh khiến tôi phải nhìn nhận lại toàn bộ tính cách của người đàn ông mình đã gắn bó suốt 4 năm qua. Anh vốn là người hiền lành, không nhậu nhẹt và rất chăm làm việc nhà, nấu ăn ngon. Thế nhưng, đi sâu vào chi tiết, sự sòng phẳng của anh nhiều lúc khiến tôi tủi thân.
Do cơ quan anh có bảo vệ nhận đồ hộ rất tiện, tôi thường nhờ anh đứng tên nhận các đơn hàng mua sắm online. Dù là khoản tiền nhỏ từ 30.000 đồng đến 70.000 đồng, anh đều ghi chép lại và nhắc tôi chuyển khoản lại đầy đủ vào cuối tuần, không sót một đồng.
Đỉnh điểm là dịp Quốc tế phụ nữ năm ngoái. Thấy ngày lễ trôi qua mà anh không có động tĩnh gì, tôi nghĩ hai đứa yêu lâu nên chủ động đặt một thỏi son trị giá 900.000 đồng, có sẵn hộp quà thắt nơ lịch sự ship đến công ty anh. Tôi ngầm hy vọng khi nhìn thấy hộp quà, anh sẽ hiểu ý và nói sẽ tặng tôi. Nhưng không, khi mang thỏi son qua nhà cho tôi, anh vẫn báo giá chính xác cả tiền son lẫn 25.000 đồng phí giao hàng để tôi trả lại. Dịp lễ đó, tôi hoàn toàn không có quà.
Khi tôi đem chuyện này tâm sự, hội bạn thân cho rằng tôi đang giữ tư duy cũ kỹ, thời nay việc độc lập tài chính giúp phụ nữ tự do và đỡ áp lực hơn. Ngược lại, mẹ nói: “Vợ chồng là chuẩn bị chung sống cả đời, chưa cưới mà đã rạch ròi, phòng thủ nhau từng đồng như người dưng thế này thì lúc hoạn nạn khó nhìn về một hướng”.
Hiện tại tôi rất hoang mang và mất hứng thú với đám cưới. Tôi không hề có nhu cầu kiểm soát hay tịch thu tiền bạc của chồng, nhưng sự tính toán quá chi li này làm tôi lo sợ về một cuộc hôn nhân lạnh lẽo.
Theo mọi người, tôi có đang quá nhạy cảm và suy nghĩ nhiều hay đây thực sự là tín hiệu cảnh báo cho thấy hai đứa không hợp nhau về quan điểm sống?
Ngọc Mai
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.
0 Comments