Tôi đang sống và làm việc tại Munich, Đức được gần 6 năm. Tôi quen bạn trai người Đức cách đây hai năm, trong một buổi tiệc sinh nhật của đồng nghiệp. Anh hơn tôi ba tuổi, làm kỹ sư, tính cách điềm đạm, sống nguyên tắc và rất rõ ràng trong mọi kế hoạch cuộc đời. Thời gian đầu, tôi gần như không có gì để phàn nàn. Anh quan tâm, tôn trọng tôi, không gia trưởng, cũng không can thiệp vào công việc hay các mối quan hệ của tôi. Sau khoảng 6 tháng hẹn hò, anh đề nghị tôi dọn về sống chung để “hiểu nhau rõ hơn trước khi đi xa hơn”. Ở Đức, chuyện này khá bình thường nên tôi đồng ý.
Chúng tôi đã sống chung được hơn một năm rưỡi. Mọi thứ nhìn từ bên ngoài đều ổn định: cùng chia tiền thuê nhà, cùng đi siêu thị, nấu ăn, du lịch. Bạn bè của anh cũng biết tôi, gia đình anh không phản đối. Nhưng vấn đề bắt đầu khi tôi nhắc đến chuyện kết hôn.
Lần đầu tiên tôi nói, anh khá bất ngờ rồi trả lời thẳng: “Anh không nghĩ đến chuyện cưới trong ít nhất 4–5 năm nữa”. Tôi tưởng anh chưa nghĩ kỹ nhưng sau nhiều lần trao đổi, anh vẫn giữ nguyên quan điểm. Theo anh, “hôn nhân là quyết định lớn, cần thời gian đủ dài để chắc chắn”. Anh nói nhiều cặp ở Đức sống với nhau 5–7 năm rồi mới cưới, thậm chí không cưới vẫn ở với nhau cả đời. Tôi có nói thẳng rằng muốn được mặc váy cô dâu và muốn sinh con trước khi tuổi cao. Anh im lặng một lúc rồi nói: “Anh hiểu, nhưng anh không muốn bị ép phải đi nhanh hơn khi chưa sẵn sàng”.
Gần đây, tôi để ý anh vẫn lên kế hoạch dài hạn cho công việc, mua xe, thậm chí nói về việc mua nhà trong 3–4 năm tới nhưng trong tất cả những kế hoạch đó, không có mốc nào liên quan đến việc kết hôn với tôi. Khi tôi hỏi lại, anh chỉ nói “cứ để mọi thứ diễn ra tự nhiên”. Ở góc độ lý trí, tôi hiểu đây là khác biệt văn hóa. Ở Đức, chuyện sống thử lâu dài là bình thường, kết hôn không phải điều bắt buộc. Nhưng ở góc độ cá nhân, tôi thấy mình đang đánh cược thời gian.
Gia đình ở Việt Nam bắt đầu giục. Bạn bè cùng tuổi của tôi hầu hết đã có 1-2 con. Có những hôm nằm cạnh nhau, tôi tự hỏi mình đang ở vị trí gì trong cuộc đời anh. Là người sẽ đi cùng lâu dài, hay chỉ là trong giai đoạn hiện tại?
Tôi vẫn còn tình cảm với anh, anh không phải người xấu, cũng không lừa dối tôi. Ngoài ra, ở nơi đất khách, tôi không có nhiều bạn bè, cuộc sống chỉ quanh quẩn với anh và họ hàng, bạn bè của anh. Nếu chia tay tôi không biết mình có đủ mạnh mẽ để vượt qua, còn nếu tiếp tục chờ đợi, tôi có thể mất đi cơ hội làm mẹ, hoặc phải bắt đầu lại từ đầu khi đã gần 40 tuổi. Xin độc giả cho tôi lời khuyên.
Uyên
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.
0 Comments