Tôi 31 tuổi, từng trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ và một giai đoạn tài chính khó khăn. Sau khi ly hôn, tôi một mình nuôi hai con nhỏ ở Việt Nam, vừa làm việc vừa xoay xở để ổn định lại cuộc sống. Trong khoảng thời gian đó, tôi quen anh qua một ứng dụng hẹn hò. Anh là người Canada, làm trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe tại Toronto, hơn tôi hai tuổi.
Chúng tôi đến với nhau trong hoàn cảnh không ai trọn vẹn. Anh cũng vừa kết thúc một mối quan hệ kéo dài nhiều năm, một mình nuôi con gái nhỏ. Anh từng điều trị trầm cảm, có những khoảng thời gian mất ngủ kéo dài. Có lẽ vì thế, chúng tôi dễ đồng cảm với nhau hơn. Những cuộc trò chuyện xuyên đêm trở thành thói quen, có hôm kéo dài đến 2-3 giờ sáng. Chỉ sau vài tuần, cả hai đã nói lời yêu.
Kế hoạch gặp mặt từng nhiều lần bị trì hoãn vì công việc và trách nhiệm gia đình của cả hai. Cho đến năm ngoái, khi anh hoàn tất thủ tục ly hôn và tôi tích lũy đủ tài chính, tôi quyết định xin visa sang Canada. Chuyến đi kéo dài gần một tháng, cũng là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau ngoài đời.
Những ngày sống cùng nhau không hoàn toàn dễ dàng. Khác biệt về văn hóa, ngôn ngữ và nhịp sống khiến cả hai phải điều chỉnh. Con gái anh không quen với sự xuất hiện của tôi, còn tôi cũng chật vật thích nghi với cuộc sống xa nhà. Nhưng chúng tôi vẫn cố gắng. Tôi nấu ăn, dọn dẹp, anh đi làm rồi về phụ giúp. Những buổi tối cùng nhau xem phim hay đơn giản là ngồi trò chuyện khiến tôi tin mình đã lựa chọn đúng.
Trước ngày tôi về nước, anh gần như không ngủ. Anh nói sợ phải quay lại cuộc sống một mình, sợ cảm giác trống rỗng sau khi tôi rời đi. Chúng tôi chia tay ở sân bay trong nước mắt, hứa sẽ sớm gặp lại khi điều kiện cho phép.
Sau chuyến đi, chúng tôi vẫn giữ liên lạc mỗi ngày. Dù bận rộn, anh vẫn nhắn tin đều đặn, kể về công việc, việc học thêm và cuộc sống với con gái. Chúng tôi bắt đầu lên kế hoạch cho tương lai, tính đến việc tôi chuyển sang Canada lâu dài.
Mọi thứ thay đổi từ vài tháng trước, khi anh gặp vấn đề sức khỏe. Anh phải nhập viện do một cơn đột quỵ nhẹ trong lúc làm việc. Sau khi xuất viện, anh nghỉ làm một thời gian, tài chính bắt đầu khó khăn. Áp lực công việc, học hành và việc nuôi con khiến anh rơi vào trạng thái căng thẳng kéo dài.
Tin nhắn của anh thưa dần. Từ mỗi ngày, rồi cách hai, ba ngày mới trả lời. Khi tôi hỏi, anh chỉ nói mình mệt và cần thời gian. Tôi bắt đầu lo lắng, có lúc trách anh thay đổi.
Một tối, sau nhiều ngày im lặng, anh nhắn rằng cuộc sống của anh hiện tại “quá tải đến mức không còn chỗ cho bất kỳ điều gì khác”. Anh nói không muốn kéo tôi vào những khó khăn của mình và tin rằng dừng lại là cách tốt nhất để tôi có cơ hội tìm một người phù hợp hơn.
Tôi chưa kịp phản ứng thì anh đã chặn mọi liên lạc. Tôi tự hỏi, với một mối quan hệ kết thúc như vậy, tôi nên chờ đợi một ngày anh quay lại hay chấp nhận rằng mọi thứ đã dừng lại từ khoảnh khắc anh chọn im lặng?
Hoàng Anh
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.
0 Comments