(Tinsao.net) – Lúc nhỏ xem Tây Du Ký, khán giả thường thấy Tôn Ngộ Không hô to: “Ta là Tề Thiên Đại Thánh đại náo thiên cung năm xưa”. Khi lớn lên, lăn lộn trên thương trường, nhiều người mới ngộ ra một sự thật, lời xưng danh ấy thực chất là một bước check lý lịch để dò xem yêu quái có người “chống lưng” không.
Tây du ký năm 1986 là tác phẩm kinh điển với tuổi thơ nhiều thế hệ. Bộ phim được thực hiện dựa theo nguyên tác cùng tên của tác giả Ngô Thừa Ân, một trong tứ đại danh tác của Trung Quốc.
Trong phim, Tôn Ngộ Không phá đám tiệc Bàn Đào nên bị Ngọc Đế bắt về thiên đình, không những phải chịu tất cả mọi hình phạt trên thiên đình mà cuối cùng còn rơi vào lò luyện bát quái của Thái Thượng Lão Quân. Thế nên việc đầu tiên mà Tôn Ngộ Không làm sau khi ra khỏi lò bát quái chính là đại náo thiên cung.

Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung
Không những một mình chống lại mười vạn thiên binh của thiên đình mà còn đánh cho họ tan tác. Cuối cùng Ngọc Đế đành phải mời Phật Tổ Như Lai tới ra tay, nhốt Tôn Ngộ Không dưới núi Ngũ Hành Sơn. Thế nên cứ nhắc tới đại náo thiên cung thì rất nhiều người đương nhiên sẽ nghĩ ngay tới chiến tích huy hoàng của Tôn Ngộ Không.
Bài test hỏi tên và hai kịch bản ứng xử
Mỗi khi Tôn Ngộ Không xưng danh trước mặt yêu quái, thông thường diễn biến sẽ rơi vào một trong hai kịch bản và cách xử lý của Tề Thiên Đại Thánh cũng thay đổi linh hoạt theo từng tình huống:
Kịch bản 1: Kẻ thù là người “trong hệ thống”
Khi đối phương đáp trả bằng câu mỉa mai: “Hóa ra là gã Bật Mã Ôn”, Ngộ Không lập tức đọc vị được tình hình. Chức vụ Bật Mã Ôn vô cùng thấp kém, chỉ có giới tinh hoa trên Thiên Đình mới biết đến danh xưng này. Do đó, Hầu ca hiểu ngay đây là người trong hệ thống được cử xuống. Lúc này, cách xử lý khôn ngoan nhất là chỉ đánh dạo vài hiệp để giữ thể diện. Ngay sau đó, Ngộ Không sẽ bay lên trời tìm sổ sách, nhờ các “sếp lớn” như Thái Thượng Lão Quân hay Quan Âm Bồ Tát xuống nhận người. Nước đi này vừa đỡ tốn sức, lại vừa khéo léo tặng cho các lãnh đạo một món nợ ân tình, giúp mở rộng mạng lưới ngoại giao. Những ví dụ điển hình cho nhóm này có thể kể đến Thanh Ngưu Quái hay anh em Kim Giác – Ngân Giác.


Kịch bản 2: Yêu quái “tự lực cánh sinh”
Ngược lại, nếu đối phương ngơ ngác hỏi: “Tôn Ngộ Không là thằng nào?” hoặc gọi hỗn xược là “Lão hòa thượng mặt khỉ”, Hầu ca biết ngay đây là lũ yêu quái tự lập nghiệp, tu luyện nơi hang cùng ngõ hẻm và không có gốc gác. Đối với nhóm này, Ngộ Không tuyệt đối không nương tay. Gậy Như Ý sẽ đập cho tan xác không kịp ngáp, bởi diệt trừ chúng cũng chẳng sợ đắc tội với vị “ô dù” nào. Trường hợp của Bạch Cốt Tinh chính là minh chứng rõ nhất: Một yêu quái tự lực cánh sinh, bị đánh chết tới 3 lần mà không có ai ra mặt ứng cứu.

Ngoại lệ đáng sợ: Khi yêu quái có cả quyền lực lẫn năng lực
Tuy nhiên, đừng vội nghĩ yêu quái có “ô dù” đều là những kẻ bù nhìn ăn hại. Tây Du Ký đã khắc họa một ngoại lệ khiến ngay cả Tôn Ngộ Không cũng phải khóc thét cầu cứu Phật Tổ: Đại Bàng Kim Điêu (Kim Sí Điểu).
Bối cảnh gia thế của Kim Sí Điểu vô cùng “khủng”. Hắn là con trai của Phượng Hoàng, em trai Khổng Tước Đại Minh Vương. Tính theo vai vế, hắn chính là cậu ruột của Như Lai Phật Tổ. Hắn còn sở hữu mạng lưới quan hệ vô đối khi kết bái huynh đệ với Thanh Sư (thú cưỡi của Văn Thù Bồ Tát) và Bạch Tượng (thú cưỡi của Phổ Hiền Bồ Tát).

Nhưng điều thực sự đáng sợ ở nhân vật này lại nằm ở năng lực. Chỉ vỗ cánh một cái, Kim Điêu đã bay xa 9 vạn dặm (vượt xa Cân đẩu vân của Ngộ Không), thậm chí có thể đánh tay đôi hạ gục Đại Thánh và bắt sống cả Đường Tăng.
Kim Sí Điểu chính là hiện thân của kiểu người đáng sợ nhất ngoài xã hội: Sinh ra ở vạch đích, gia thế khủng nhưng năng lực và dã tâm lại càng khủng khiếp hơn. Đứng trước đối thủ này, Ngộ Không hiểu rõ không thể dùng sức, mà buộc phải nhờ đến quyền lực cấp cao nhất là Phật Tổ mới có thể dàn xếp êm đẹp.
Ba bài học xương máu trên thương trường
Từ những màn đối đáp và cách hành xử của Tôn Ngộ Không, chúng ta có thể rút ra những bài học đắt giá:
Thứ nhất, biết mình biết ta: Trên thương trường, trước khi quyết định tuyên chiến hay đàm phán, việc đầu tiên là phải đọc vị được bối cảnh và mạng lưới quan hệ của đối phương. Việc “đánh nhầm” người có gốc gác có thể mang lại hậu quả khôn lường.
Thứ hai, đừng tiêu diệt, hãy đàm phán: Người khôn ngoan là người không tạo thêm kẻ thù. Bằng cách không tiêu diệt thú cưỡi của các thần tiên mà chọn cách trả lại, Ngộ Không đã khéo léo biến kẻ thù thành những cơ hội ngoại giao có lợi cho mình.
Thứ ba, sự thật phũ phàng cho người khởi nghiệp: Nếu bạn mang thân phận như “Bạch Cốt Tinh” – tức là không có ô dù chống lưng, không có tài sản tích lũy – bạn buộc phải cẩn trọng gấp 10 lần người khác. Bởi vì trên thương trường khắc nghiệt, khi bạn vấp ngã, sẽ không có vị Bồ Tát nào xuất hiện kịp thời để hô to: “Đại Thánh, xin hạ thủ lưu tình!”.
0 Comments