Tôi 26 tuổi, đi làm được 4-5 năm. Từ nhỏ, gia đình tôi có quan niệm con gái phải lo bếp núc, dọn dẹp. Khi còn đi học, việc này với tôi không có gì quá nặng nề. Nhưng từ khi đi làm, nhất là những ngày tăng ca về muộn, cảm giác kiệt sức ngày một rõ ràng.
Mỗi lần mở cửa bước vào nhà, tôi lại thấy mọi thứ bừa bộn như lúc rời đi. Tôi đã nhiều lần nói nhưng bố và anh trai gần như không phụ giúp. Việc nhà cứ lặp lại theo một vòng quen thuộc: tôi dọn, nhà gọn được một lúc, rồi lại trở về như cũ.
Để tiết kiệm thời gian, tôi thường nấu sẵn đồ ăn cho cả ngày hôm sau, đủ ba bữa cho ba người. Nhưng buổi tối đi làm về, nồi cơm và thức ăn hầu như đã hết sạch. Thậm chí những thực phẩm tôi mua trữ cho vài ngày cũng bị mang ra dùng hết trong một, hai bữa. Trong khi đó, chi phí ăn uống tôi là người gánh phần lớn.
Chuyện rửa chén cũng tương tự. Buổi sáng tôi dọn dẹp sạch sẽ, nhưng tối về bồn rửa lại đầy. Có những lần tôi đi công tác 3-4 ngày, khi quay về, chén bát chất đống, bốc mùi, không ai động tay vào. Dù có hai người thường xuyên ở nhà, việc dọn dẹp dường như không tồn tại nếu tôi không làm.
Quần áo cũng vậy. Dù đã có máy giặt, họ vẫn để đồ bẩn thành từng đống. Nếu tôi không giặt, họ sẵn sàng mặc lại. Nhiều lúc, chính cảm giác khó chịu khiến tôi phải đứng ra xử lý tất cả.
Tôi không phải người quá khắt khe chuyện sạch sẽ, chỉ cần nhà cửa gọn gàng, dễ sinh hoạt. Nhưng tình trạng bày bừa kéo dài khiến tôi mệt mỏi. Những ngày tăng ca về muộn, tôi vừa kiệt sức vì công việc, vừa phải tiếp tục dọn dẹp. Có lúc tôi muốn bỏ mặc, nhưng không làm thì lại không thể sống thoải mái trong chính nhà mình.
Khó khăn hơn là tôi đang bị thoát vị đĩa đệm, không thể cúi người lâu. Việc nhà vì thế càng trở nên nặng nề. Tôi từng thử thuê người giúp việc theo tháng, nhưng không đủ khả năng duy trì. Thu nhập khoảng 25 triệu đồng mỗi tháng, tôi phải lo phần lớn chi phí sinh hoạt cho cả nhà và tiền thuốc điều trị, nên nếu thuê thêm người thì dễ bị thiếu hụt.
Một điều khiến tôi suy nghĩ nhiều là tài sản trong gia đình. Căn nhà hiện tại bố đã để anh trai đứng tên, thêm một mảnh đất khác cũng vậy. Tôi chưa có gì, bố nói sau này sẽ chia bằng di chúc. Nhưng trước đây tôi từng cho bố mượn 100 triệu đồng tiền riêng và không được trả lại, nên khó tránh khỏi nghi ngờ.
Tôi không rõ mình đang cố gắng vì điều gì. Nếu tiếp tục ở lại, tôi vẫn là người gánh vác chính cả về tài chính lẫn việc nhà. Nếu ra ngoài, tôi có thể phải bắt đầu lại, nhưng ít nhất sẽ có không gian riêng và bớt áp lực.
Tôi nên tiếp tục chịu đựng để giữ hòa khí gia đình, hay dọn ra ở riêng để giải thoát cho bản thân?
Hồng
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.
0 Comments