Tôi 50 tuổi, có hai con riêng đều đã trưởng thành nhưng vẫn sống cùng mẹ. Sau đổ vỡ hôn nhân, tôi yêu một người đàn ông. Chúng tôi sống với nhau như vợ chồng nhưng không đăng ký kết hôn, cũng không có con chung.
Khi còn sống, anh là chỗ dựa của mẹ con tôi. Căn nhà chúng tôi ở do anh trai anh đứng tên sổ đỏ. Tôi không có tên trong giấy tờ nhà đất, cũng không có tên trong hộ khẩu tại đây. Lúc đó, tôi không nghĩ nhiều đến chuyện pháp lý, chỉ tin vào cuộc sống chung và tình cảm giữa hai người.
Bảy năm trước, anh mắc bệnh rồi qua đời. Trước lúc mất, anh có nhờ anh trai cho tôi và các con tiếp tục ở lại căn nhà này. Người anh khi ấy không phản đối, nên sau tang lễ, mẹ con tôi vẫn sống ở đây.
Suốt bảy năm qua, tôi xem căn nhà là nơi nương tựa cuối cùng sau khi mất người đàn ông mình yêu thương. Dù không có danh phận vợ chồng trên giấy tờ, tôi vẫn nghĩ mình đã được gia đình anh chấp nhận ở lại theo lời gửi gắm của anh trước lúc lìa đời.
Gần đây, anh trai anh bất ngờ nói đã tìm được người mua nhà và yêu cầu mẹ con tôi dọn đi trong vòng một tháng. Thông tin này khiến tôi choáng váng. Tôi uất ức vì mọi chuyện diễn ra quá đột ngột, không có sự chuẩn bị nào cho mẹ con tôi.
Điều tôi lo nhất là nếu phải rời đi ngay, ba mẹ con chưa biết xoay xở ra sao. Hai con tôi đã lớn nhưng kinh tế chưa vững vàng. Việc tìm một chỗ ở mới trong thời gian ngắn là áp lực lớn với gia đình tôi lúc này.
Tôi muốn hỏi, trong hoàn cảnh này, tôi có quyền gì với căn nhà hay không? Lời nhờ cậy của anh trước khi mất và việc người anh đã để mẹ con tôi ở lại suốt 7 năm có giúp tôi đòi quyền lợi không?
Tôi nên thương lượng thế nào để bảo vệ mẹ con mình, hay cần chấp nhận rằng tôi không có quyền gì với căn nhà này?
Hoa
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.
0 Comments