Tôi 31 tuổi, kết hôn được 6 năm, có một con 3 tuổi. Trước đây, vợ chồng tôi sống xa nhau: chồng ở Đức, tôi ở Việt Nam. Tôi làm văn phòng với mức lương khoảng 15 triệu đồng mỗi tháng, chồng gửi thêm 35 triệu đồng nên cuộc sống khá thoải mái. Khi đó, điều duy nhất thiếu là sự hiện diện của anh.
Hai tháng trước, chồng bảo lãnh hai mẹ con tôi sang Đức để đoàn tụ. Tôi từng nghĩ đây sẽ là bước ngoặt tích cực, giúp gia đình gần nhau hơn sau nhiều năm xa cách. Nhưng thực tế lại không như tôi hình dung.
Khu vực tôi sống tập trung nhiều người nhập cư, chủ yếu là người Việt, người Thổ và người da màu. Tôi không cảm thấy an toàn, mọi thứ xung quanh cũng không tiện nghi như tôi tưởng. So với cuộc sống ở Việt Nam trước đây, tôi thấy mình kém thoải mái hơn, từ điều kiện sống đến cảm giác an tâm.
Không chỉ vậy, khi sống chung, vợ chồng tôi bắt đầu nảy sinh mâu thuẫn. Chồng làm đầu bếp, thường xuyên về nhà lúc 23h. Thời gian chúng tôi ở bên nhau rất ít. Tôi gần như một mình chăm con, trong khi bản thân lại chưa quen môi trường mới, không có bạn bè hay người thân bên cạnh. Cảm giác lạc lõng, cô đơn ngày càng rõ rệt.
Có những lúc tôi nghĩ, thà quay lại cuộc sống trước đây: ở Việt Nam, có công việc ổn định, có không gian riêng, dù phải xa chồng nhưng tâm lý lại nhẹ nhàng hơn. Nhưng khi tôi đề cập chuyện về nước, chồng không đồng ý vì muốn gần con.
Tôi bắt đầu tự hỏi: Có phải tôi không yêu chồng đủ nên mới muốn quay lại cuộc sống cũ? Hay chỉ là tôi chưa thích nghi được với hoàn cảnh mới? Hiện tại, tôi thực sự bế tắc, không biết nên tiếp tục cố gắng ở lại hay quay về Việt Nam để tìm lại sự cân bằng cho chính mình.
Quyên
0 Comments