Con trai tôi thi vào lớp 10 chỉ có 16,5 điểm. Thật ra, hai mẹ con đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng khi nhìn bảng điểm rồi nhìn những ánh mắt xung quanh, tôi vẫn thấy buồn. Tôi là giáo viên. Có lẽ vì vậy mà câu chuyện điểm số khiến tôi áp lực hơn người khác.
Con trai tôi là đứa ngoan. Từ nhỏ đến lớn, cháu chưa bao giờ khiến bố mẹ phải lo chuyện chơi bời hay tụ tập. Tôi ốm, con biết pha nước chanh mang lên tận giường. Nhà có em nhỏ, con biết trông em giúp mẹ. Những hôm tôi mệt, con còn xuống bếp nấu cơm, nấu mì, phụ việc nhà.
Nếu nói về sự tự giác hay tính cách, tôi nghĩ con không phải đứa trẻ khiến cha mẹ thất vọng. Nhưng chuyện học hành lại khác.
Ngày trước, con học lớp chọn. Khi ấy tôi từng nghĩ chỉ cần cố gắng thêm một chút, biết đâu con sẽ theo kịp các bạn. Nhưng càng học lên cao, tôi càng nhận ra con bị mất gốc khá nhiều. Những môn cần tư duy và kiến thức nền khiến con ngày càng đuối. Có những tối ngồi học đến khuya, con vẫn không hiểu bài.
Tôi từng cho con học thêm, từng ngồi kèm con, từng nghĩ chỉ cần cố thêm một năm nữa thôi mọi chuyện sẽ khác. Nhưng rồi năm này qua năm khác, khoảng cách giữa con và các bạn vẫn ngày một xa hơn.
Tôi biết với số điểm 16,5 điểm, hy vọng đậu vào trường cấp 3 tốt khá mong manh. Do đó, tôi tìm hiểu trường trung cấp nghề có đào tạo song song nghề và văn hóa để nếu kết quả không như mong muốn, con vẫn còn đường đi tiếp.
Con cũng không phản đối. Khi tôi hỏi nếu học nghề thì con thích gì, con trả lời gần như ngay lập tức: “Con thích làm đầu bếp.”
Tôi nhớ lại từ nhỏ con đã thích vào bếp. Những món đơn giản trong nhà, con đều thích tự làm. Có hôm tôi đi làm về muộn, con còn nấu cơm trước rồi gọi mẹ xuống ăn. Tôi nghĩ, miễn con tìm được thứ mình muốn theo đuổi, có nghề nghiệp ổn định và biết tránh xa những điều xấu thì như vậy đã là may mắn.
Nhưng điều khiến tôi chạnh lòng lại đến từ chính môi trường xung quanh. Khi biết điểm của con không cao, vài đồng nghiệp của tôi tỏ ra ngạc nhiên. Có người nói bóng gió rằng con giáo viên mà học như vậy thì tiếc. Có người hỏi sao không cố cho học tiếp, sao lại nghĩ đến học nghề sớm như thế.
Ngay cả cô giáo của con cũng khiến tôi cảm thấy bản thân như đang lựa chọn sai. Càng nghe, tôi càng thấy hoang mang.
Tôi bắt đầu tự hỏi liệu có phải mình đang quá dễ dãi.
Liệu tôi nên tiếp tục cố cho con học hết cấp 3 như số đông vẫn chọn, dù tôi biết con đang khá chật vật? Hay nên để con đi theo hướng học nghề từ bây giờ, khi ít nhất con vẫn còn hứng thú và động lực?
Kim
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.
0 Comments