(Tinsao.net) – Năm thứ tám triều đại của Hoàng đế Càn Long được biết đến là năm nóng nhất trong lịch sử, một sự kiện chỉ xảy ra một lần trong thế kỷ. Nóng đến mức nào?
Thời cổ đại khác xa so với thời hiện đại. Công nghệ không thể điều chỉnh môi trường, và các phương pháp phòng chống say nắng cũng rất hạn chế.
Ngay cả “Hoàng đế hoàn hảo” Càn Long cũng hoảng sợ, cảm thấy kinh hãi, tin rằng đó là sự trừng phạt của thần linh. Ông đã ban hành chiếu chỉ tự trách mình—mặc dù có thể không làm thay đổi thời tiết, nhưng nó phản ánh cái nóng khắc nghiệt của thời điểm đó.

Vào năm thứ 8 triều đại của Càn Long, năm 1743, vị hoàng đế khi đó 32 tuổi đã phải đối mặt với một đợt nắng nóng gay gắt bất thường, một sự tương phản rõ rệt giữa cái nóng cực độ và cái lạnh. Không thể chịu đựng được cái nóng, Càn Long đã cầu xin sự can thiệp của thần linh nhưng vô ích.


Vào thời Càn Long, khí hậu vô cùng nóng bức, tương truyền rằng năm đó, nhiệt độ lên tới 44 độ C, trong khi nhiệt độ trung bình duy trì ở mức khoảng 40 độ C, nóng đến mức không thể chịu nổi, và đã có ghi nhận về các trường hợp say nắng và thậm chí tử vong, nhưng người dân vẫn phải kiên trì làm việc trên đồng ruộng; đất đai khô cằn, mùa màng thất bát.
Đây là lần đầu tiên người ta trực tiếp trải nghiệm sự nguy hiểm chết người của cái nóng cực độ. Ghi chép cho thấy hơn 10.000 người đã chết ở vùng lân cận kinh đô. Truyện dân gian và tiểu thuyết còn lưu truyền đến ngày nay liên tục ghi lại cái nóng như thiêu đốt của tháng Năm và tháng Sáu: kinh đô nóng nực, hạn hán hoành hành khắp nơi, và người dân chết trên đường phố vì nắng nóng.

Nhiệt độ cao không chỉ cướp đi vô số sinh mạng mà còn dẫn đến mất mùa, đẩy người dân vào cảnh đói khổ. Chỉ có các quan lại cấp cao và hoàng đế mới có thể sống sót qua mùa hè nóng như thiêu đốt bằng cách dựa vào băng đá tích trữ từ mùa đông. Dù là thời cổ đại hay hiện đại, nắng nóng cực đoan luôn ảnh hưởng trực tiếp đến sự sống còn của con người. Tuy nhiên, ngày nay, do sự phát triển của công nghệ và văn minh, nhân loại dường như dần trở nên ít cảnh giác hơn trước cuộc khủng hoảng nắng nóng cực đoan. Sự thờ ơ này có thể là khởi đầu của sự tự hủy diệt. Trước những vấn đề khí hậu ngày càng nghiêm trọng, chúng ta nên suy nghĩ và ứng phó như thế nào?






0 Comments