Tôi 27 tuổi, đã kết hôn và có con trai 3 tuổi. Vì hỗ trợ việc kinh doanh của gia đình nên sau cưới, vợ chồng tôi ở cùng bố mẹ. Chồng ở rể nhưng chưa từng kêu ca, bố mẹ tôi cũng thoải mái nên cuộc sống nhìn chung không có gì quá áp lực.
Anh trai tôi hơn 7 tuổi, sống và làm việc ở thành phố cùng chị dâu và con trai năm nay 6 tuổi. Từ khi cháu đi học, mỗi mùa hè chị dâu đều gửi con về quê chơi vài tháng.
Những năm đầu tôi thấy chuyện này rất bình thường. Ông bà nội thương cháu, bố mẹ tôi cũng thích nhà cửa đông vui. Nghĩ theo hướng tích cực, trẻ con có anh em chơi cùng cũng đỡ buồn. Ban ngày, bố mẹ hỗ trợ trông cả hai đứa để vợ chồng tôi đi làm. Tối đến, tôi cũng không nỡ để ông bà tiếp tục chạy theo con nên hai vợ chồng tự xoay xở.
Tuy nhiên, cả hai bé đều là con trai nên rất nghịch ngợm. Tối nào tôi cũng kết thúc ngày bằng việc dọn đồ chơi, nhặt dép bị quăng khắp nhà, tìm xe đồ chơi bị giấu dưới gầm giường hoặc xử lý những trận khóc vì giành đồ.
Có hôm vừa ăn cơm xong, tôi mới ngồi xuống được vài phút đã nghe tiếng khóc ngoài sân. Gần 11h đêm, hai đứa vẫn chưa chịu ngủ vì mải chơi với nhau. Cuối tuần, tôi chỉ muốn nằm thêm một chút nhưng mở mắt ra đã nghe tiếng chạy huỳnh huỵch từ đầu đến cuối nhà.
Điều khiến tôi thấy khó nói là anh chị tôi cũng không phải vô tâm. Tháng nào anh chị cũng gửi tiền về, thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm. Lúc đón con lên cũng cảm ơn rất nhiều.
Nhưng tôi không cần tiền, tôi thiếu thời gian nghỉ ngơi và cảm giác yên tĩnh sau khi tan làm. Nhiều lúc tôi còn ghen tỵ với anh chị ở xa. Họ gửi con về quê rồi tiếp tục cuộc sống bình thường. Còn vợ chồng tôi, mỗi mùa hè lại giống như có thêm một đứa con.
Gần đây, chị dâu còn nói đang tính sinh thêm em bé vì muốn các con có anh có em. Mỗi lần nghe vậy, phản ứng đầu tiên của tôi không còn là chúc mừng mà là nghĩ tới những mùa hè sau này.
Trớ trêu là bản thân tôi cũng từng muốn sinh thêm. Tôi vẫn nghĩ một đứa trẻ lớn lên có anh chị em bên cạnh sẽ vui hơn. Nhưng càng nghĩ đến cảnh những mùa hè sau, nhà có thêm tiếng khóc, thêm tiếng chạy nhảy, thêm những ngày kết thúc bằng cảm giác kiệt sức, tôi lại chần chừ.
Tôi nên làm gì để vừa không khiến ông bà mất vui, không làm anh chị chạnh lòng, nhưng cũng không tiếp tục thấy áp lực mỗi khi hè đến?
Mai
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.
0 Comments