Mệt mỏi vì bố mẹ liên tục đòi tiền để chu cấp cho anh trai

Tôi năm nay 32 tuổi, là con út trong gia đình có ba anh chị em. Chị gái đã lập gia đình từ lâu, chỉ còn tôi và anh trai 36 tuổi vẫn độc thân.

Từ khi lên đại học, tôi đã tự đi làm thêm, cố gắng giành học bổng để trang trải chi phí sinh hoạt. Thời đó học phí chưa cao, tôi gần như không phải xin tiền bố mẹ. Sau khi tốt nghiệp, tôi đi làm ở thành phố và duy trì thói quen gửi tiền về quê mỗi tháng, coi như phụ giúp cha mẹ. Những năm đầu chỉ 1-2 triệu đồng, vài năm gần đây tăng lên khoảng 5 triệu đồng/tháng. Số tiền không lớn nhưng tôi nghĩ đủ để bố mẹ chi tiêu cơ bản ở quê.

Ngoài ra, mỗi dịp lễ Tết hoặc khi có việc gia đình, tôi đều mang thêm tiền và quà về. Tôi tin bằng sự hỗ trợ đó, cộng với việc anh trai sống cùng bố mẹ, gia đình sẽ không đến mức thiếu thốn.

Nhưng khoảng vài tháng gần đây, bố mẹ liên tục gọi điện yêu cầu tôi chuyển thêm tiền với lý do đi khám bệnh, sức khỏe yếu. Tôi hỏi cụ thể bệnh gì thì bố mẹ chỉ nói chung chung. Công việc bận rộn khiến tôi không có thời gian suy nghĩ nhiều, chỉ biết mỗi lần nhận cuộc gọi là vội vàng chuyển khoản. Riêng trong một tháng, bố mẹ nói đi khám ba lần, mỗi lần tôi gửi thêm 3 triệu đồng.

Cảm giác bất an khiến tôi quyết định xin nghỉ việc vài ngày để về quê. Những gì tôi chứng kiến sau đó khiến tôi choáng váng.

Hóa ra phần lớn số tiền tôi gửi về trước nay không được dùng cho sinh hoạt của bố mẹ như tôi nghĩ. Bố mẹ chỉ giữ lại một phần nhỏ, còn lại chu cấp cho anh trai tiêu xài. Anh không có công việc ổn định, thường xuyên tụ tập bạn bè, chơi bời và nợ nần. Đỉnh điểm là anh đã đem giấy tờ nhà đi cầm cố. Vì vậy, bố mẹ phải dọn ra ngoài thuê trọ, nhưng lại nói dối tôi là đi khám bệnh để xin tiền.

Tôi vừa giận, vừa thương. Giận vì bị lừa dối suốt một thời gian dài, nhưng cũng xót xa khi thấy bố mẹ ở tuổi này vẫn phải gánh hậu quả từ con trai. Khi tôi hỏi rõ, bố mẹ chỉ im lặng, rồi nói “dù sao nó cũng là con, không thể bỏ mặc”.

Sau lần đó, tôi đề nghị bố mẹ dừng việc đưa tiền cho anh, đồng thời yêu cầu anh phải tự chịu trách nhiệm về những khoản nợ của mình. Tôi cũng nói rõ sẽ không gửi thêm tiền nếu mọi chuyện vẫn tiếp diễn như cũ. Nhưng mọi thứ không đơn giản.

Vài tuần sau khi tôi trở lại thành phố, bố mẹ gọi điện. Lần này không còn nói dối chuyện khám bệnh, mà thẳng thắn xin tiền để “giúp anh vượt qua giai đoạn khó khăn”. Tôi từ chối, nhưng ngay sau đó là hàng loạt cuộc gọi, tin nhắn trách móc rằng tôi ích kỷ, bỏ mặc gia đình.

Anh trai cũng nhắn tin cho tôi, nói chỉ cần tôi giúp thêm một lần nữa, anh sẽ làm lại từ đầu. Nhưng tôi đã nghe câu này quá nhiều lần. Những lần trước, mỗi khi có tiền, anh lại quay về thói quen cũ.

Gần đây, tôi bắt đầu hạn chế liên lạc với gia đình vì mỗi cuộc gọi đều xoay quanh chuyện tiền bạc. Áp lực này khiến tôi mệt mỏi, mất tập trung trong công việc và nhiều khi cảm thấy kiệt sức về tinh thần. Trong hoàn cảnh này, tôi nên làm gì để vừa không phụ lòng bố mẹ, vừa không tiếp tay cho anh trai sống dựa dẫm?

Lam

Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.

Post a Comment

0 Comments

Khám phá thêm +Nguoi Noi Tieng +Nguoi Dep Viet Nam +Idol Viet Nam +Nghe Si Viet +Tin Tuc Sao Viet +Thuong Hieu Ca Nhan +Nguoi Noi Tieng Phim