Chồng tôi 33 tuổi, chúng tôi kết hôn được 5 năm. Khoảng 2 năm trở lại đây, công việc của anh thuận lợi hơn, thu nhập mỗi tháng dao động từ vài chục đến có tháng hơn 100 triệu đồng. Kinh tế gia đình vì thế cũng ổn định hơn, vợ chồng dự định sẽ sinh con vào năm sau. Thế nhưng, cũng từ khi tài chính dư dả hơn và bắt đầu bàn tính cho tương lai, mâu thuẫn giữa chúng tôi ngày một lớn.
Nhà chồng tôi có 5 anh chị em, tổng cộng 8 đứa cháu đang sống ở quê. Từ nhiều năm nay, gần như toàn bộ học phí của các cháu đều do chồng tôi chi trả. Tôi thử ngồi tính, số tiền anh gửi về mỗi tháng chiếm gần 45% thu nhập. Có lần vài trăm nghìn, vài triệu, có lần 4-5 triệu đồng, nhưng cộng lại thành một khoản rất lớn.
Khoản tiền đó khiến tôi thực sự sốc vì vợ chồng không hề bàn bạc trước.
Điều khiến tôi khó chấp nhận không chỉ là số tiền, mà là cách mọi người mặc nhiên coi việc chồng tôi chu cấp là trách nhiệm. Đến cuối tháng, bố mẹ của các cháu còn chủ động gọi điện hỏi vì sao anh chưa chuyển tiền học. Chồng tôi chỉ biết “vâng, dạ” rồi lại gửi tiền ngay, như thể đó là nghĩa vụ không thể từ chối.
Tôi nhiều lần góp ý rằng giúp đỡ gia đình là điều nên làm, nhưng các anh chị em của anh đều đã trưởng thành, cũng cần có trách nhiệm với con mình. Không thể để một người gánh gần như toàn bộ việc học của 8 đứa trẻ trong nhiều năm liền.
Mỗi lần tôi nhắc đến chuyện này, chồng đều kể về quá khứ. Anh nói ngày trước, bốn anh chị đã nghỉ học sớm để đi làm, chắt chiu tiền nuôi anh ăn học đến đại học. Nhờ vậy anh mới có cơ hội lên thành phố lập nghiệp, có cuộc sống như hôm nay. Với anh, việc giúp lại gia đình không phải là cho đi, mà là trả một món nợ ân tình.
Tôi hiểu và biết ơn sự hy sinh của các anh chị chồng. Nếu không có họ, có lẽ chồng tôi cũng không có ngày hôm nay. Nhưng tôi vẫn băn khoăn liệu sự biết ơn ấy có nên kéo dài theo cách một mình anh gánh gần nửa thu nhập để nuôi các cháu, trong khi những người làm cha mẹ lại ngày càng phụ thuộc.
Điều khiến tôi lo lắng hơn cả là chúng tôi cũng đang xây dựng cuộc sống riêng. Sau này còn mua nhà, sinh con, tích lũy cho tương lai. Nếu khoản tiền gửi về quê cứ ngày một lớn, liệu gia đình nhỏ của chúng tôi sẽ đứng ở đâu trong những ưu tiên của anh?
Mỗi lần nhắc đến chuyện này, hai vợ chồng đều kết thúc bằng một cuộc tranh cãi. Tôi không muốn chồng trở thành người vô tình với gia đình, nhưng cũng không muốn việc giúp đỡ biến thành nghĩa vụ vô thời hạn.
Theo mọi người, tôi có quá ích kỷ khi mong chồng giảm bớt khoản chu cấp cho các cháu, hay đây là lúc hai vợ chồng cần ngồi lại để thống nhất một giới hạn rõ ràng giữa trách nhiệm với gia đình lớn và cuộc sống của chính mình?
Khuyên
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.
0 Comments