Chị kinh doanh online khá tốt, chuyên bán thực phẩm sạch cho các gia đình thành phố. Từ ngày chị buôn bán phất lên, vườn nhà ba mẹ tôi có rau, trứng gà, chuối, mít, dưa món mẹ làm, chị bắt đầu xem đó như “nguồn hàng quê sạch” của mình.
Ban đầu, chị chỉ xin ít rau, ít trứng đem lên cho các cháu ăn. Sau đó, chị chụp ảnh vườn, quay video mẹ tôi làm dưa, rồi đăng lên mạng tặng kèm với “combo đồ quê nhà trồng”.
Ba mẹ tôi hiền, lại vui vì con dâu khen đồ mình làm ngon nên không nỡ từ chối. Nhưng tôi biết, để có mớ rau, quả trứng, hũ dưa đó, hai ông bà gần 70 tuổi phải dậy sớm chăm bón, làm lụng cả ngày. Chị dâu thì lấy đi rất tự nhiên, tiền bạc không rõ ràng. Lúc chị gửi vài trăm nghìn, lúc mua hộp thuốc bổ, rồi coi như xong.
Có lần mẹ tôi để trứng cho hàng xóm đặt trước, chị vẫn xin mang lên “cho cháu ăn” nhưng tôi biết thật ra chị đem bán hoặc tặng kèm cho khách. Lần khác, mẹ làm dưa món để gửi cho cô ruột bị bệnh, chị quay video rồi nhận đơn, khiến mẹ phải làm thêm cả buổi.
Tôi góp ý với anh trai, anh bảo chị có ý tốt, ba mẹ cũng đâu phàn nàn. Nhưng tôi thấy như vậy đâu có nghĩa bố mẹ không mệt. Chị dâu tôi không nghèo, cũng không thiếu hiểu biết. Tôi chỉ thấy khó chịu khi chị biến công sức của ba mẹ thành hàng bán và câu chuyện đẹp trên mạng.
Tôi có nên nói thẳng với chị dâu rằng muốn lấy đồ để kinh doanh thì phải hỏi trước và trả tiền rõ ràng không?
Yến
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.
0 Comments