Tôi hiện là nhân viên văn phòng với mức lương khoảng 15 triệu đồng mỗi tháng. Gia đình tôi không khá giả nhưng cũng không thiếu thốn, bố mẹ có một căn nhà đủ ở, nuôi tôi ăn học đến nơi đến chốn. Từ khi đi làm, tôi tự lo cuộc sống, không phụ thuộc vào gia đình hay bạn trai.
Mỗi tháng, tôi dành ra 5 triệu để tiết kiệm ngay khi nhận lương. Số còn lại, khoảng 10 triệu, tôi dùng cho sinh hoạt và những khoản chi tiêu cá nhân như mua sắm, du lịch, làm đẹp. Tôi thích quần áo đẹp, mỹ phẩm tốt, thỉnh thoảng tự thưởng một chuyến đi ngắn ngày. Với tôi, tuổi trẻ không chỉ để tích lũy mà còn để trải nghiệm.
Bạn trai hơn tôi hai tuổi, thu nhập hơn 20 triệu đồng mỗi tháng. Gia đình anh cũng tương tự gia đình tôi, không giàu có nhưng ổn định. Chúng tôi quen nhau 4 năm, anh là mối tình đầu. Trong suốt thời gian đó, anh vẫn là người chu đáo, quan tâm, lễ Tết vẫn mua quà, hỏi han tôi đều đặn.
Mâu thuẫn bắt đầu khi chúng tôi nói đến chuyện cưới xin.
Anh cho rằng cách tôi chi tiêu là phung phí, không biết lo xa. Tôi giải thích rằng mình vẫn có khoản tiết kiệm cố định mỗi tháng, không hề tiêu xài vượt quá khả năng, cũng chưa từng xin anh tiền. Nhưng với anh, như vậy là chưa đủ.
Gần đây, anh nói thẳng nếu tôi không thay đổi, chuyện cưới xin nên dừng lại. Điều khiến tôi sốc hơn là cách anh gọi tôi: “tiểu thư nhà nghèo”.
Anh nói đã đọc đâu đó rằng không nên cưới kiểu người như vậy, những cô gái không đủ điều kiện để sống như “tiểu thư” thực sự, nhưng cũng không đủ chịu khó, tiết kiệm như người xuất thân khó khăn. Theo anh, kiểu người này sẽ khó cùng chồng xây dựng tương lai.
Tôi nghe mà chói tai, không nghĩ việc tự thưởng sau những ngày đi làm mệt mỏi lại bị nhìn nhận như vậy. Tôi cũng không nghĩ mình là người vô trách nhiệm với tương lai, khi vẫn đều đặn để dành một phần thu nhập mỗi tháng.
Nhưng điều khiến tôi băn khoăn là: có phải tôi đang sống quá “hưởng thụ” như anh nói? Hay đơn giản, chúng tôi đang khác nhau về cách nhìn nhận tiền bạc và cuộc sống?
Nhìn lại, tôi không phủ nhận bạn trai có lý ở một phần nào đó. Anh thiên về tích lũy, ổn định lâu dài. Còn tôi muốn cân bằng giữa tiết kiệm và tận hưởng hiện tại. Hai cách sống không sai, nhưng lại đặt cạnh nhau trong một mối quan hệ chuẩn bị tiến tới hôn nhân, mọi thứ trở nên căng thẳng.
Tôi bắt đầu tự hỏi: hôn nhân có phải là nơi cả hai phải giống nhau về cách tiêu tiền? Hay là nơi cần sự thỏa hiệp?
Sau 4 năm bên nhau, ngoài chuyện này, anh vẫn là người tử tế, không vô tâm. Nhưng câu nói “khỏi cưới” và cách gắn cho tôi một nhãn như “tiểu thư nhà nghèo” khiến tôi thấy mình không được tôn trọng như trước.
Tôi chưa có câu trả lời rõ ràng. Mong độc giả cho tôi lời khuyên nên thống nhất như thế nào về chuyện tiền bạc, kỳ vọng và cách sống bước chân vào hôn nhân.
Ngọc
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.
0 Comments