(Tinsao.net) – Bạn có biết rằng có một cặp vợ chồng cãi nhau, và đứa con của họ sợ hãi đến mức trốn trong tủ quần áo, và sau đó mỗi khi nghe người lớn nói to lại run rẩy?
Một người mẹ khác thì luôn than phiền với con mình: “Tất cả là vì con mà mẹ mệt mỏi”, và kết quả là, khi điền đơn xin học đại học, đứa trẻ chỉ dám chọn ngành học rẻ nhất, nói rằng: “Con không xứng đáng với bất cứ điều gì tốt đẹp”. Đây không chỉ là những câu chuyện; chúng phản ánh những tổn thương thực sự trong trái tim của nhiều đứa trẻ.
Một nhóm nghiên cứu từ Đại học Bắc Kinh đã phát hiện ra rằng cha mẹ càng cãi nhau nhiều thì con cái càng tự đánh giá thấp khả năng của bản thân. Kết quả học tập càng kém, khả năng tự kỷ luật và tự kiểm soát càng yếu, và mức độ trầm cảm càng cao. Đây không chỉ đơn thuần là ảnh hưởng về mặt cảm xúc, mà còn là dấu ấn in sâu vào quá trình phát triển của trẻ.
Điều đáng buồn hơn nữa là một nghiên cứu của Anh cho thấy 32% trẻ em trong các gia đình có cha mẹ thường xuyên cãi vã gặp các vấn đề tâm lý—con số này cao hơn một chút so với 30% được báo cáo ở các gia đình ly hôn. Đối với trẻ em, một môi trường yên tĩnh, lạnh lẽo tốt hơn là một cuộc cãi vã gay gắt.
Trong cuốn “Trật tự của tình yêu”, Bert Hellinger nói rằng con cái luôn trung thành với cha mẹ, ngay cả khi cha mẹ không hoàn hảo. Tình yêu thuần khiết này khiến mọi lời nói và hành động của cha mẹ trở thành thế giới quan ban đầu của con cái. Mỗi lời phàn nàn bạn thốt ra, mỗi cuộc tranh cãi bạn mất kiểm soát, đều có thể trở thành trở ngại mà con bạn không bao giờ có thể tránh khỏi trong cuộc sống tương lai.
1. Đừng nói xấu bạn đời của mình trước mặt con cái.
Việc các cặp đôi cãi vã và bất đồng quan điểm trong hôn nhân là hoàn toàn bình thường. Nhưng nhiều cặp đôi quên mất, trong lúc nóng giận, rằng có một đứa con nhỏ đang ngồi trên ghế sofa. Bạn buộc tội người bạn đời của mình là “vô dụng” và “bỏ bê gia đình”, bạn khơi lại những bất bình cũ, tính toán được mất, và xé toạc nhau ra để bộc lộ những điểm yếu nhất của đối phương.
Nhưng bạn đã bao giờ nghĩ đến điều này chưa? Cuộc đời của một đứa trẻ một nửa đến từ cha và một nửa đến từ mẹ. Bằng cách phủ nhận nửa còn lại, về cơ bản bạn đang phủ nhận nửa kia của bản thể con mình. Việc chứng kiến hai người thân thiết nhất của chúng công kích lẫn nhau sẽ đẩy chúng vào trạng thái hỗn loạn và hoang mang tột độ: Mình nên yêu bố hay ghét mẹ? Mình thực sự là ai?
Một nghiên cứu của Đại học La Trobe ở Úc chỉ ra rằng gần 1,9 triệu trẻ em trên khắp nước Úc đang phải chịu những tác động tiêu cực đến sức khỏe tâm thần do những cuộc cãi vã gia đình thường xuyên, với nguy cơ mắc chứng lo âu và các bệnh tâm thần gia tăng đáng kể. Những đứa trẻ này có sự thiên lệch trong việc nhận biết cảm xúc của người khác; chúng thường chỉ nhận ra những cảm xúc cực đoan như “vui vẻ” và “giận dữ”, mà không phân biệt được giữa các trạng thái cảm xúc bình thường như bình tĩnh và trung lập.
Từ góc độ sinh học thần kinh, trẻ em thường xuyên phải chứng kiến xung đột giữa cha mẹ có nồng độ hormone cortisol gây căng thẳng cao hơn. Mức độ này sẽ vẫn cao. Tình trạng này có thể làm suy giảm sự phát triển của vỏ não trước trán, khu vực chịu trách nhiệm quản lý cảm xúc và đưa ra quyết định lý trí. Dữ liệu cho thấy điều này có thể dẫn đến giảm 23% khả năng điều tiết cảm xúc của trẻ và tăng 37% khả năng biểu hiện hành vi hung hăng.
Nhà nên là nơi trú ẩn an toàn, chứ không phải chiến trường. Tình yêu đích thực không phải là không bao giờ cãi vã, mà là biết khi nào nên đóng cửa lại. Nếu có mâu thuẫn, hãy đợi đến khi con cái ngủ say rồi mới nói chuyện; nếu bạn đang xúc động, hãy rời khỏi đó năm phút để bình tĩnh lại. Điều bạn cần cho con cái thấy là cách người lớn giải quyết vấn đề một cách lý trí, chứ không phải cách họ làm tổn thương nhau về mặt cảm xúc.
Nghiên cứu từ Viện Tâm lý học, Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc, đã khẳng định thêm rằng các mối quan hệ hôn nhân tiêu cực chiếm tới 72,90% tác động tiêu cực đến hạnh phúc của trẻ em. Đằng sau con số này là vô số trẻ em trở nên thận trọng, quen làm hài lòng người khác, và tràn đầy mặc cảm tự ti và sợ hãi trong các mối quan hệ thân mật.
2. Đừng trút hết những cay đắng của cuộc sống vào trái tim con bạn.
Trong thế giới người lớn, ai mà chẳng gặp áp lực? Những khó khăn trong công việc, rắc rối trong mối quan hệ, áp lực tài chính, sự xa cách giữa mẹ chồng và con dâu… đó là những cơn bão của bạn, và không nên trở thành bầu trời của con cái bạn.
Nhiều bậc phụ huynh đã quen với việc biến bàn ăn thành nơi tâm sự và những chuyến đi đưa đón con đến trường thành nơi trút bầu tâm sự. Họ than phiền về sếp khó tính, về giá cả leo thang, về sự suy thoái đạo đức và về sự bất công của số phận. Bạn có thể nghĩ họ chỉ đang trút bầu tâm sự, nhưng trái tim non nớt của một đứa trẻ đơn giản là không thể chịu đựng được những năng lượng tiêu cực nặng nề như vậy.
Nghiên cứu tâm lý học phát triển cho thấy việc thường xuyên tiếp xúc với cảm xúc tiêu cực của cha mẹ khiến hệ thống limbic của trẻ luôn trong trạng thái căng thẳng mãn tính. Điều này ảnh hưởng trực tiếp đến sự phát triển của vỏ não trước trán, cản trở khả năng điều chỉnh cảm xúc và sự đồng cảm trong tương lai của trẻ. Ở độ tuổi lẽ ra phải vô tư, thế giới của chúng lại bị bao phủ bởi bóng tối quá sớm.
Cậu bé sẽ trở nên nhạy cảm và đa nghi, mất đi sự nhiệt tình và mong chờ cuộc sống. Trong khi những đứa trẻ khác nhìn thấy đám mây như một viên kẹo dẻo, cậu bé có thể chỉ nghĩ rằng bầu trời sắp tối sầm lại. Tư duy của cha mẹ chính là bộ lọc mà qua đó trẻ em nhìn nhận thế giới. Nếu bộ lọc của bạn u ám, thế giới của cậu bé khó có thể tươi sáng hơn.
Cụ thể hơn, tác động này thể hiện rõ ở sức khỏe thể chất. Cảm xúc tiêu cực của cha mẹ có thể ảnh hưởng đến hệ miễn dịch của trẻ, khiến trẻ dễ bị sốt và cảm lạnh hơn, cũng như bị chán ăn, khó ngủ và thậm chí có thể ảnh hưởng đến sự tiết hormone tăng trưởng bình thường.
Trong giao tiếp giữa cha mẹ và con cái, cảm xúc trở thành trở ngại lớn nhất. Khi cha mẹ nói chuyện với thái độ oán giận mạnh mẽ, trẻ thường sợ hãi trước cảm xúc đó, khiến chúng khép kín trái tim và từ chối tiếp nhận bất kỳ thông tin nào, bất kể thông tin đó có hợp lý hay không.
Hellinger đã đúng: thái độ tích cực của cha mẹ là lớp giáp bảo vệ tốt nhất mà một đứa trẻ có thể khoác lên mình trong cuộc sống. Lớp giáp này không phải là giả vờ rằng thế giới hoàn hảo, mà là cho trẻ thấy rằng ngay cả khi cuộc sống có những thăng trầm, chúng ta vẫn có sức mạnh để vượt qua chúng với nụ cười.
3. Đừng lợi dụng cảm giác “hy sinh” để giam giữ con bạn suốt đời.
“Mẹ đang chắt chiu từng đồng vào thức ăn và quần áo, tất cả là vì con!”
“Nếu không có con, mẹ đã bỏ cuộc từ lâu rồi!”
“Cuộc đời của cha mẹ bạn đã kết thúc, và cha mẹ đang trông cậy vào con!”
Những lời này nghe có quen thuộc không? Kiểu cho đi đầy hy sinh, tưởng chừng như xuất phát từ tình yêu thương, thực chất lại là hình thức tống tiền tình cảm tàn nhẫn nhất. Nó giống như một xiềng xích vô hình, đè nặng lên trẻ em cảm giác tội lỗi từ khi còn nhỏ.
Nghiên cứu từ Viện Khoa học Thần kinh, Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc, đã phát hiện ra rằng trẻ em bị thao túng cảm xúc bằng những lời nói như “Mẹ/Bố làm vậy vì lợi ích của con” trong thời gian dài sẽ có nồng độ serotonin trong não cao hơn. Trung bình, nồng độ serotonin của họ thấp hơn 28% so với các bạn cùng trang lứa. Serotonin, được biết đến như “hormone hạnh phúc”, có liên quan trực tiếp đến trầm cảm và lo âu. Nghiên cứu cũng quan sát thấy rằng vùng hồi hải mã của những đứa trẻ này có dấu hiệu teo nhỏ tương tự như ở bệnh nhân bị căng thẳng mãn tính, và vùng hồi hải mã có liên quan mật thiết đến trí nhớ và điều chỉnh cảm xúc.
Phương pháp giáo dục dựa trên cảm giác tội lỗi này có thể khiến trẻ em “ngoan ngoãn” trong ngắn hạn, nhưng đổi lại là sự suy giảm lòng tự trọng và mất đi tính tự chủ. Chúng có thể từ bỏ sở thích và hy sinh đời sống xã hội để làm hài lòng cha mẹ, và không dám làm theo trái tim mình trong những lựa chọn quan trọng. Cả cuộc đời chúng có thể phải sống dưới áp lực “trả ơn”, dẫn đến những hành vi tự hủy hoại bản thân kéo dài.
Tình yêu đích thực là về sự viên mãn và nuôi dưỡng, chứ không phải là sự ràng buộc và vắt kiệt sức lực. Nếu bạn yêu con mình, hãy để chúng tự do phát triển, đừng để chúng phải gánh vác những kỳ vọng của bạn. Bạn có thể kể cho chúng nghe về những hy sinh của mình, nhưng đừng để những hy sinh đó trở thành gánh nặng không thể chịu đựng được trong cuộc sống của chúng.
4. Đừng coi thường con mình trước mặt người ngoài.
“Con tôi khá chậm hiểu, không giống như con của anh/chị rất thông minh”.
“Ở nhà con ta rất lười biếng, thậm chí còn không buồn nhặt một chai dầu bị rơi, giờ conchỉ đang giả vờ thôi”.
“Con hướng nội, không thể nào moi được lời nào từ con, chuyện gì sẽ xảy ra với con?”
Nhiều bậc cha mẹ nhầm lẫn việc hạ thấp người khác trước mặt mọi người với sự khiêm nhường, và những lời lẽ tiêu cực bâng quơ với sự khích lệ. Nhưng lòng tự trọng của một đứa trẻ mong manh như giọt sương trên cánh hoa buổi sáng; nó dễ vỡ tan chỉ với một chút tác động nhỏ nhất.
Thế giới của một đứa trẻ rất nhỏ; cha mẹ là toàn bộ tấm gương phản chiếu nhận thức về bản thân của chúng. Những nhãn mác bạn gán cho chúng trước mặt người khác—”ngu ngốc,” “lười biếng,” “hướng nội”—sẽ được chúng hiểu theo nghĩa đen và dần dần chúng sẽ trở thành hiện thân của những nhãn mác đó. Đây là hiện tượng tâm lý được gọi là “hiệu ứng gán nhãn” “và lời tiên tri tự ứng nghiệm””.
Nghiên cứu từ Viện Tâm lý học, Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc cũng chỉ ra rằng trẻ em lớn lên trong các gia đình có điều kiện vật chất bình thường nhưng mối quan hệ hài hòa thường có khả năng phục hồi tâm lý tốt hơn. Chúng có khả năng thành công cao hơn 47% so với trẻ em đến từ những gia đình giàu có nhưng có nhiều mâu thuẫn nội bộ. Sức mạnh nội tâm không thể mua bằng tiền.
0 Comments