38 tuổi, tôi trắng tay vì gồng gánh cha mẹ bệnh tật

Tôi làm công nhân với mức lương 8 triệu đồng/ tháng. Công việc đứng nhiều, tăng ca liên tục khiến sức khỏe tôi xuống nhanh. Gần đây, tôi bị trĩ nặng, thường xuyên phải xin nghỉ phép vì đau và không thể làm việc bình thường. Tiền lương bị giảm, trong khi tiền trọ, thuốc men, ăn uống của cả gia đình vẫn phải trả.

Điều khiến tôi mệt mỏi nhất không chỉ là nghèo, mà là cảm giác không có lối thoát. Nhà không có, tài sản không có, tiền tiết kiệm không có. Cha mẹ đều không thể tự lo cho bản thân, mọi gánh nặng gần như dồn lên tôi.

Từ năm 17 tuổi, tôi bắt đầu cuộc sống nay đây mai đó. Mẹ đi làm mướn, chắt chiu từng đồng để tôi học cao đẳng. Tôi luôn nghĩ chỉ cần cố gắng học xong, có việc làm ổn định, mẹ con tôi sẽ bớt khổ.

Sau khi ra trường, tôi đi làm văn phòng, lương không cao nhưng đủ sống. Hơn 10 năm qua, tôi thuê trọ, phụ tiền sinh hoạt, thuốc men và các khoản trong nhà. Mẹ bị bệnh khớp, đi lại khó khăn nên không còn làm việc được. Cha làm bảo vệ, thu nhập khoảng 6 triệu đồng mỗi tháng, chỉ đủ trang trải một phần nhỏ chi phí.

Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện lập gia đình một cách nghiêm túc. Không phải tôi không muốn có chồng con, mà vì lúc nào cũng thấy mình không có gì trong tay. Tôi sợ bước vào một mối quan hệ khi phía sau là cha mẹ già yếu, tiền bạc thiếu trước hụt sau, còn bản thân không có nổi một nơi ở ổn định.

Năm 2024, tôi bị công ty cho nghỉ việc. Nhiều tháng sau đó, tôi không tìm được việc phù hợp. Sang năm 2025, tôi quyết định rút bảo hiểm xã hội một lần, định lấy vốn mở quầy bán hàng nhỏ, mong có đường xoay xở lâu dài. Nhưng kế hoạch chưa kịp bắt đầu thì cha tôi bị đột quỵ, phải mổ não. Một phần chi phí được bệnh viện hỗ trợ, phần còn lại tôi gom hết số tiền vừa rút, vay mượn thêm để lo điều trị. Sau đợt đó, số vốn cuối cùng của tôi gần như không còn. Từ đó tôi xin làm công nhân để có thu nhập trước mắt.

Có những lúc tôi thấy giận chính cha mẹ mình. Tôi biết nghĩ như vậy là bất hiếu nhưng không ngăn được cảm giác tủi thân. Tôi nhìn người khác có cha mẹ biết tính toán, có nhà để ở, có chút tiền dành dụm tuổi già, còn tôi thì từ trẻ đến giờ luôn phải chạy theo những khoản thiếu hụt của gia đình.

Bây giờ, mỗi khi nhìn căn phòng thuê chật hẹp, tôi lại nghĩ đến tương lai của mình. Tôi đã 38 tuổi, không chồng con, không nhà cửa, sức khỏe bắt đầu có vấn đề. Tôi sợ đến lúc mình già, không còn khả năng lao động, sẽ chẳng có ai bên cạnh và cũng không có nơi nào để về. Tôi nên làm gì trong hoàn cảnh này?

Hoa

Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.

Post a Comment

0 Comments

Khám phá thêm +Nguoi Noi Tieng +Nguoi Dep Viet Nam +Idol Viet Nam +Nghe Si Viet +Tin Tuc Sao Viet +Thuong Hieu Ca Nhan +Nguoi Noi Tieng Phim