Năm nay tôi ngoài 30 tuổi nhưng hơn 10 năm qua gần như chưa từng được sống cho riêng mình. Từ lúc còn là sinh viên, tôi đã vừa học vừa làm để tự lo tiền học phí, tiền sinh hoạt. Ra trường chưa được bao lâu, tôi bắt đầu gánh những khoản nợ đầu tiên của gia đình.
Ban đầu chỉ là vài trăm triệu. Tôi nghĩ cố vài năm rồi mọi chuyện sẽ ổn nên lao vào làm việc như cái máy. Tôi làm đủ nghề, tiết kiệm từng đồng, gần như không dám mua gì cho bản thân. Tiền kiếm được bao nhiêu tôi lại gửi về cho mẹ để trả nợ.
Rồi khoản nợ này chưa xong thì khoản khác xuất hiện. Hơn 10 năm qua, số tiền tôi gửi về cho mẹ để trả nợ đã hơn 4 tỷ đồng. Đó là toàn bộ tuổi trẻ, sức lực và cả những dự định cá nhân mà tôi từng muốn có.
Nhà cửa, đất đai gần như bán hết nhưng vẫn không đủ để lấp những khoản nợ chồng chất. Điều khiến tôi mệt mỏi nhất không hẳn là chuyện tiền bạc mà là cảm giác cuộc sống chẳng bao giờ có điểm dừng.
Tôi từng tự nhủ chỉ cần trả hết số nợ cũ, cuộc đời mình sẽ bước sang trang khác. Tôi sẽ sống cho bản thân, sẽ nghĩ đến chuyện lập gia đình, nghỉ ngơi hoặc ít nhất là không còn phải giật mình mỗi khi điện thoại đổ chuông.
Nhưng rồi năm thứ 11, mẹ lại mang giấy nợ về nhà với con số 2,5 tỷ đồng.
Tôi vẫn nhớ cảm giác lúc ấy như người bị rút sạch sức lực. Tôi không còn phản ứng dữ dội như những lần đầu nữa, chỉ thấy đầu óc trống rỗng và một cảm giác bất lực rất lớn.
Tôi hỏi mẹ vì sao lại ra nông nỗi này nhưng rồi cuối cùng cũng chỉ nhận được những lời giải thích quen thuộc. Chuyện làm ăn thua lỗ, vay chỗ này đắp chỗ kia rồi mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Nhiều lúc tôi thật sự muốn buông xuôi. Tôi nghĩ mình đã làm đủ rồi. Hơn 10 năm qua, tôi sống như một người chỉ tồn tại để kiếm tiền trả nợ. Nhìn bạn bè cùng tuổi ổn định cuộc sống, có gia đình riêng, có kế hoạch cho tương lai, tôi không khỏi chạnh lòng.
Còn tôi, mỗi sáng thức dậy chỉ sợ lại có thêm một cuộc gọi đòi nợ.
Có thời gian tôi từng nghĩ hay mặc kệ tất cả, sống cho bản thân một lần. Nhưng rồi nhìn mẹ già đi từng ngày, tôi lại không đành lòng. Dù trách, dù mệt mỏi đến đâu, đó vẫn là người sinh ra tôi.
Nhiều đêm tôi chỉ biết ngồi một mình và tự hỏi bao giờ cuộc sống này mới kết thúc chuỗi ngày nợ nần. Có khi tôi tự cười chua chát rằng chắc sứ mệnh của mình ở kiếp này là trả nợ cho mẹ.
Nhưng tôi thật sự đã quá mệt rồi.
Châu
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.
0 Comments