(Tinsao.net) – Không chỉ là câu chuyện về một người thành công, hành trình của Đặng Lê Nguyên Vũ là minh chứng cho việc biến sự cơ cực của cái nghèo thành ngọn lửa để vẽ lại bản đồ ngành công nghiệp cà phê tỷ đô.
Ông Đặng Lê Nguyên Vũ được mệnh danh là “ông vua cà phê”, nhà sáng lập, Chủ tịch kiêm tổng giám đốc Tập đoàn Trung Nguyên.
Không chỉ gây chú ý với những phát ngôn thẳng thắn và triết lý kinh doanh khác biệt, ông còn khiến dư luận tò mò khi từng chia sẻ việc điều hành một tập đoàn lớn chỉ trong khoảng 5 phút mỗi ngày. Theo ông Vũ, ở Trung Nguyên quan trọng thái độ hơn trình độ, một người làm chưa tốt nếu họ được đào tạo sẽ tốt hơn từng ngày. Đồng thời, Trung Nguyên cũng phân cấp, phân quyền hợp lý để ai cũng có thể cống hiến và được ghi nhận một cách xứng đáng.

“Vua cà phê” Đặng Lê Nguyên Vũ
Ngoài ra, “vua cà phê” lựa chọn lối sống tối giản, có nhiều món đồ giá rẻ như chiếc khăn rằn, đôi giày đến từ thương hiệu Việt. Được biết, hiện tại ông Vũ đang sống trong nhà hang đá tại Đắk Lắk, tách biệt hoàn toàn với thế giới xung quanh, không tivi hay wifi để dành phần lớn thời gian tu tập.

Những năm tháng bị đè nặng bởi cái nghèo
Doanh nhân Đặng Lê Nguyên Vũ sinh ra trong gia đình nông dân nghèo tại Nha Trang, Khánh Hoà. Sau đó, gia đình chuyển đến sinh sống ở huyện miền núi M’drak, tỉnh Đắk Lắk. Vì thế, tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày bẻ ngô, chăm lợn, phụ mẹ đóng gạch và đi bộ tới trường suốt 15 km trên con đường đất đỏ.
Biến cố xảy ra khi ông 10 tuổi. Lúc đó, cha ông ốm nặng, nguồn thu nhập chính của gia đình đặt nặng lên vai mẹ ông. Chia sẻ trong một cuộc phỏng vấn cách dây 10 năm, “vua cà phê” Đặng Lê Nguyên Vũ tiết lộ: “Tôi không bao giờ quên được cái ngày tăm tối đó, khi bố tôi đổ bệnh nặng mà chạy vạy khắp trong dòng tộc không làm sao kiếm đủ 2 triệu đồng để lo viện phí cho ông”. Từ đây khao khát làm giàu, thoát nghèo đã được hình thành trong suy nghĩ của cậu bé mới 10 tuổi.
Năm 1990, Đặng Lê Nguyên Vũ rời vùng quê M’drak hẻo lánh để lên thành phố nhập học Đại học Y khoa. Để con trai có thể vững bước đến trường, người mẹ nghèo đã phải bán đi từng tạ lúa và vô số đồ đạc trong nhà. Trong ký ức của ông, cái nghèo không chỉ là sự thiếu thốn vật chất mà còn là một sức mạnh tàn phá tư duy.
Ông Vũ xót xa nhớ lại: “Mẹ tôi nghĩ cuộc sống nghèo của gia đình chúng tôi là số mệnh ở trời. Mỗi lần tôi về thăm nhà là mẹ tôi lại vừa vui lại vừa lo sợ. Vui vì có con trai về, sợ vì lúc tôi đi, mẹ phải kiếm đâu đó một, hai trăm nghìn đưa cho tôi lên trường học”.

Chứng kiến cảnh cha mẹ nhẫn nại làm lụng trên nương rẫy nhưng vẫn không thoát khỏi cảnh túng quẫn, chàng sinh viên trẻ lúc bấy giờ luôn cảm thấy bức bối. Chính tư duy “an bài” của thế hệ đi trước cùng sự nghèo khó tận cùng đã khiến ông luôn điên cuồng vùng vẫy như con thú hoang khao khát tự do.
Đang học năm thứ 3, khi tương lai ngành Y đang rộng mở, Đặng Lê Nguyên Vũ bất ngờ quyết định dừng lại. Đây không phải là sự yếu kém về năng lực, mà là kết quả của một sự quan sát thực tế đầy cay nghiệt.
Ông nhận ra rằng: “Tôi nhìn các anh chị đi trước và thấy đồng lương công chức họ nhận được chỉ đủ ăn sáng. Muốn có thêm ăn trưa, ăn chiều và mua nhà, mua xe thì khó ai có thể làm theo lời thề Hippocrate”.

Với ông, sự nghèo túng có thể bào mòn nhân phẩm con người. Để không vi phạm đạo đức của một người thầy thuốc, ông chọn cách rời bỏ nghề để tìm một con đường khác đổi đời. Trong căn xóm trọ tồi tàn, nhìn qua khe núi hẹp, huyết quản của chàng thanh niên trẻ như sôi lên. Khoảnh khắc ấy, ông ngộ ra một chân lý phũ phàng, miếng ăn lúc này không quan trọng bằng câu hỏi “Sống như thế nào?”.
Câu chuyện của Đặng Lê Nguyên Vũ không phải là lời cổ xúy cho việc bỏ học bốc đồng. Nghịch cảnh có thể không sinh ra vĩ nhân, nhưng chính cách chúng ta phản ứng với nghịch cảnh sẽ quyết định tầm vóc của mỗi người. Khi con người tin rằng nghèo khó là số trời, họ sẽ chọn cách cúi đầu. Nhưng khi biết biến sự nhục nhã và bế tắc thành ngọn lửa cháy bỏng trong lồng ngực, đó chính là lúc con người tìm thấy sức mạnh để đảo lộn càn khôn, mang thương hiệu Việt vươn tầm thế giới.
0 Comments