Từ ngày thăng chức, tôi thành cái gai trong mắt chồng

Tôi 32 tuổi, làm quản lý cấp trung tại một công ty nước ngoài, thu nhập ổn định khoảng 50-70 triệu đồng mỗi tháng. Chồng tôi hơn tôi hai tuổi, làm kỹ thuật, lương khoảng 30 triệu đồng nhưng trước đây vẫn đủ để anh tự tin là trụ cột gia đình. Chúng tôi kết hôn được 5 năm, có một con trai 3 tuổi.

Những năm đầu hôn nhân, mọi thứ khá êm đềm. Thu nhập của hai vợ chồng không chênh lệch nhiều, chi tiêu chia sẻ tương đối thoải mái. Tôi vốn là người cầu tiến, luôn muốn phát triển sự nghiệp nên dành nhiều thời gian học thêm, nhận việc khó. Chồng tôi thì hài lòng với công việc hiện tại, ít thay đổi.

Khoảng hai năm trở lại đây, tôi được đề bạt lên vị trí cao hơn, công việc bận rộn hơn nhưng thu nhập cũng tăng đáng kể. Tôi chủ động gánh phần lớn chi phí gia đình, từ tiền nhà, tiền học của con đến những khoản lớn như mua xe, sửa nhà. Ban đầu, tôi nghĩ điều đó sẽ giúp chồng bớt áp lực.

Nhưng mọi thứ dần thay đổi theo cách tôi không ngờ.

Chồng tôi bắt đầu hay cáu gắt vì những chuyện nhỏ nhặt. Anh không còn thoải mái khi tôi nói về công việc, thậm chí tỏ ra khó chịu nếu tôi nhắc đến chuyện thăng chức hay dự án mới. Những bữa cơm gia đình trở nên nặng nề. Anh ít nói hơn, hoặc nếu có nói thì lại là những câu mang tính mỉa mai. Khi tôi về muộn vì họp, anh không hỏi han mà chỉ buông một câu: “Sếp lớn thì phải vậy thôi”.

Điều khiến tôi tổn thương nhất là cách anh nhìn nhận tôi. Trong một lần cãi nhau, anh nói thẳng: “Em giờ khác rồi, kiếm tiền nhiều nên coi thường chồng”. Tôi sững người vì trước giờ chưa từng nghĩ mình thể hiện điều đó. Ngược lại, tôi luôn cố gắng bù đắp cho gia đình nhiều hơn.

Tôi đã thử thay đổi. Tôi hạn chế nói về công việc, chủ động hỏi han anh nhiều hơn, thậm chí cố tình “giảm bớt” vai trò của mình trong các quyết định tài chính để anh cảm thấy được tôn trọng. Nhưng dường như khoảng cách giữa chúng tôi ngày càng lớn.

Có lúc tôi tự hỏi, liệu mình có sai khi quá tập trung vào sự nghiệp? Nhưng nếu quay lại, tôi vẫn không muốn từ bỏ những gì mình đã cố gắng đạt được. Tôi cũng không nghĩ việc người vợ kiếm tiền giỏi hơn là điều gì đáng xấu hổ.

Tôi cũng không thể ly hôn vì anh là là một người bố rất tốt. Trong lúc tôi bận rộn, anh chăm con từng bữa ăn, giấc ngủ, nhớ cả lịch tiêm, lịch học. Con tôi quấn bố hơn mẹ, có những hôm tôi vừa về đến nhà, con lại chạy qua ôm anh trước.

Chính vì thế, tôi càng cảm thấy mắc kẹt. Mỗi lần bước vào nhà, tôi không còn cảm giác nhẹ nhõm mà thay vào đó là sự dè chừng. Tôi sợ nói sai, sợ làm anh khó chịu, sợ chính sự cố gắng của mình lại trở thành nguyên nhân khiến gia đình rạn nứt.

Tôi nên bắt đầu cuộc nói chuyện với anh như thế nào để anh bớt khúc mắc, mà không khiến anh cảm thấy mình đang bị dạy dỗ hay so sánh?

Giang

Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.

Post a Comment

0 Comments

Khám phá thêm +Nguoi Noi Tieng +Nguoi Dep Viet Nam +Idol Viet Nam +Nghe Si Viet +Tin Tuc Sao Viet +Thuong Hieu Ca Nhan +Nguoi Noi Tieng Phim