Tôi và chồng quen nhau khi cùng làm tại một chi nhánh ngân hàng nhỏ. Khi ấy, tôi là giao dịch viên, còn anh là chuyên viên quan hệ khách hàng, thuộc nhóm có doanh số tốt. Chúng tôi đều độc thân, yêu nhau hai năm rồi kết hôn.
Khoảng 4-5 năm đầu hôn nhân, cuộc sống của chúng tôi tương đối êm đềm. Sau nhiều nỗ lực, anh được bổ nhiệm làm trưởng phòng quan hệ khách hàng tại chi nhánh. Tôi vui và tự hào về chồng.
Tôi chuyển sang làm công việc văn phòng tại hội sở, giờ giấc ổn định hơn. Tan làm, tôi về nhà chuẩn bị cơm nước, dọn dẹp, chăm con. Tôi cố gắng thu xếp mọi thứ tươm tất để sau một ngày bận rộn, anh có thể trở về một mái nhà bình yên. Nhưng rồi những bữa cơm tối có đủ ba người thưa dần.
Anh nói phải tiếp khách, giao lưu với đồng nghiệp hội sở, đi thực tế khách hàng vào buổi tối hoặc cuối tuần. Tôi tin chồng, thậm chí còn dặn con rằng bố bận công việc, khi bố về không nên leo lên người hay mè nheo khiến bố mệt và cáu.
Một ngày, trên hệ thống chat nội bộ của ngân hàng, tôi thấy dấu ba chấm hiện lên trong ô trò chuyện với một nữ đồng nghiệp ở chính chi nhánh cũ, nơi chồng tôi đang làm việc. Dấu hiệu ấy cho biết người kia đang định nhắn cho tôi, nhưng sau vài giây lại biến mất.
Tôi chủ động gửi tin: “Hi em, em cần chị hỗ trợ gì à?”. Tôi nghĩ có thể cô ấy muốn hỏi công việc nhưng rồi ngại ngần điều gì đó. Tin nhắn của tôi không nhận được phản hồi.
Chuyện tưởng chỉ dừng lại ở một chi tiết nhỏ, cho đến một hôm tôi tình cờ nhìn thấy tập hồ sơ chồng mang về nhà. Bình thường, tôi chưa bao giờ xem hồ sơ công việc của anh. Nhưng hôm ấy, tên khách hàng quá dài và đặc biệt khiến tôi cầm lên đọc kỹ hơn.
Bên trong là một tờ trình khoản vay bị sửa chi chít lỗi. Ở mỗi trang đều có chữ ký nháy kèm hình trái tim. Tôi nhìn tên người trình hồ sơ và chết lặng. Đó chính là nữ đồng nghiệp từng xuất hiện trong ô chat của tôi cách đó không lâu.
Tôi từng tin tưởng chồng vô điều kiện. Nhưng từ khoảnh khắc ấy, linh cảm trong tôi không ngừng lên tiếng. Tôi đã làm điều mà trước đó bản thân chưa từng nghĩ đến, kiểm tra điện thoại của chồng.
Trong nhóm chat riêng của phòng do anh quản lý, tôi dễ dàng tìm thấy tài khoản của nữ nhân viên kia. Tin nhắn riêng giữa chồng tôi với những nhân viên khác đều có thể mở bình thường, riêng cuộc trò chuyện với cô ấy lại được đặt mật khẩu. Tay tôi run lên. Tôi thử nhập vài lần nhưng không thể mở được.
Hôm sau, tôi xin nghỉ làm một ngày nhưng không nói với chồng. Tôi đến quán cà phê gần đối diện cơ quan anh, ngồi quan sát người ra vào. Đến giờ nghỉ trưa, tôi nhìn thấy chồng chở nữ đồng nghiệp ấy bằng xe máy rời khỏi cơ quan. Tôi vội lấy xe bám theo nhưng không kịp. Trong hoảng loạn, tôi gọi điện cho chồng. Phía bên kia không hề có tiếng xe cộ hay âm thanh ngoài đường. Giọng anh vang lên như đang ở trong một căn phòng kín. Điều khiến tôi đau đớn hơn cả là anh nói mình vẫn đang ở phòng làm việc tại cơ quan.
Đến giờ, tôi vẫn chưa biết nên làm gì. Tôi có nên nói thẳng với chồng rằng mình đã biết chuyện, tìm gặp nữ đồng nghiệp kia để làm rõ, hay im lặng thêm một thời gian để thu thập bằng chứng và suy nghĩ cho tương lai của mẹ con tôi? Mong độc giả cho tôi lời khuyên, bởi lúc này tôi thực sự rối bời và không biết phải bắt đầu từ đâu.
Bảo Anh
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.
0 Comments