Tôi muốn ly hôn khi đang mang thai IVF

Tôi không biết phải bắt đầu câu chuyện với bố mẹ mình thế nào về việc muốn ly hôn. Chỉ nghĩ đến chuyện đó, tôi đã thấy nghẹn lại. Tôi sợ bố mẹ buồn, sợ mọi người nói mình không biết nhẫn nhịn, càng sợ con chưa chào đời đã phải chịu cảnh bố mẹ chia tay. Tôi lấy chồng năm 33 tuổi, muộn hơn nhiều bạn bè cùng trang lứa. Vì vậy, khi bước vào hôn nhân, tôi càng mong mình có một gia đình ổn định, được yêu thương và cùng chồng xây dựng cuộc sống tử tế.

Sau cưới, vợ chồng tôi mong có con nhưng hành trình ấy không dễ dàng. Chúng tôi phải đi khám, điều trị rồi quyết định làm IVF. Đó là quãng thời gian dài, tốn kém và nhiều áp lực.

Nhưng chính trong giai đoạn cần được nâng đỡ nhất, tôi lại cảm thấy cô độc. Nhà chồng gần như không hỗ trợ gì cho vợ chồng tôi trong quá trình làm IVF. Họ không hỏi han, không chia sẻ, chỉ nói ra nói vào và trách móc chuyện này chuyện kia. Điều khiến tôi tổn thương nhất là có người bên nhà chồng mặc nhiên cho rằng việc phải làm IVF là do tôi, còn con trai họ thì bình thường.

Tôi nghe mà tủi thân. Tôi không cần họ phải lo cho mình tất cả nhưng ít nhất cũng mong có một lời tử tế, một chút cảm thông với người phụ nữ đang mang thai sau hành trình có con nhiều áp lực.

Những mâu thuẫn giữa tôi và nhà chồng vốn không phải bây giờ mới có. Trước đó, tôi đã nhiều lần thấy mình bị đối xử khác biệt. Tôi hiểu mẹ nào cũng thương con ruột hơn con dâu nhưng mọi thứ cũng cần có giới hạn. Cùng một việc, con gái bà làm thì không sao, còn tôi làm thì bị trách. Vợ chồng tôi ngủ dậy lúc 6h30 hay 7h đã bị xem là muộn, trong khi con gái bà về chơi, ngủ đến 8-9h lại là chuyện bình thường. Tôi không phụ việc nhà thì bị nói lười, còn con gái bà không làm gì cũng không ai nhắc.

Có những chuyện nếu kể riêng lẻ sẽ giống việc nhỏ nhưng nhiều việc nhỏ dồn lại khiến tôi kiệt sức. Có lần tôi đang đi làm thì bị ngộ độc thực phẩm, nôn liên tục, người không còn sức. Thay vì hỏi tôi có ổn không, mẹ chồng gọi để hỏi xem tôi có thật sự ngộ độc hay chỉ lấy cớ tránh việc cơm nước.

Mỗi lần tôi nói mình tổn thương vì cách cư xử của bà, chồng lại cho rằng mẹ như thế là bình thường. Anh không hẳn bỏ mặc tôi nhưng cũng chưa bao giờ bảo vệ tôi đến nơi đến chốn. Sự bênh vực nửa vời ấy khiến tôi thấy mình vừa phải chịu áp lực từ nhà chồng, vừa cô đơn trong chính cuộc hôn nhân của mình.

Tôi sợ con chưa kịp chào đời đã không có một gia đình trọn vẹn. Nhưng tôi cũng tự hỏi, một đời người quá dài, liệu tôi có thể sống mãi trong cảnh căng thẳng, tủi thân và không được chồng bảo vệ đúng nghĩa hay không. Xin độc giả cho tôi lời khuyên trong hoàn cảnh này.

Uyên

Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.

Post a Comment

0 Comments

Khám phá thêm +Nguoi Noi Tieng +Nguoi Dep Viet Nam +Idol Viet Nam +Nghe Si Viet +Tin Tuc Sao Viet +Thuong Hieu Ca Nhan +Nguoi Noi Tieng Phim