Vợ chồng tôi cùng quê ở miền Trung. Hơn ba năm nay chúng tôi chưa về, nên dịp nghỉ lễ 30-4 này quyết định đưa con về thăm gia đình hai bên. Vừa về đến nơi, chồng tôi bàn kế hoạch đưa mẹ anh đi Huế vài ngày “đổi gió”.
Anh nói lâu rồi bà chưa đi đâu xa, lần này có con cháu đông đủ nên muốn cả nhà cùng đi. Anh cũng chủ động gọi cho anh trai để sắp xếp, gần như coi đó là chuyến đi chung của gia đình. Tôi nghe xong thì đề nghị chồng cứ đưa mẹ đi cùng bố và anh trai, còn tôi xin ở lại quê với mẹ đẻ. Mẹ tôi sức khỏe yếu, bệnh tật nhiều, tôi hiếm khi có thời gian ở gần nên muốn tranh thủ những ngày này ở bên bà.
Ngoài ra, tôi cũng nghĩ đến chi phí. Dịp lễ, giá cả đi lại, ăn ở đều tăng. Nếu cả gia đình cùng đi Huế vài ngày, tổng chi phí sẽ không nhỏ. Tôi không nói quá nhiều về tiền, chỉ hỏi chồng rằng liệu có tốn kém không. Nhưng anh phản ứng khá gay gắt, cho rằng tôi “tính toán”, “sợ phải bao nhà anh”.
Thực tế, kinh tế gia đình tôi không dư dả. Lương của tôi chủ yếu lo sinh hoạt, tôi còn phải làm thêm cuối tuần để trang trải. Thu nhập của chồng dùng để chu cấp cho con riêng đang học đại học.
Vì vậy, với tôi, việc cân nhắc chi tiêu trong dịp lễ là điều bình thường. Tôi không phản đối việc mẹ chồng đi chơi, cũng không ngăn cản chồng đưa bà đi Huế. Tôi chỉ thấy mình không nhất thiết phải đi cùng, nhất là khi tôi cũng có mẹ cần được quan tâm.
Nhưng với chồng, việc tôi không tham gia chuyến đi lại giống như tôi đang từ chối trách nhiệm với gia đình anh. Tôi thật sự không biết mình đang sai điều gì?
Nhàn
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.
0 Comments