Tôi đánh đổi sự nghiệp để làm mẹ, chồng lại muốn ly hôn

Tôi năm nay 33 tuổi. Năm 28 tuổi, khi bạn bè đồng trang lứa đang trên đà thăng tiến của sự nghiệp, tôi phải tạm gác lại tất cả để tìm con. Ngày nhận kết quả xét nghiệm từ bác sĩ thông báo chồng tôi bị tinh trùng yếu, cơ hội mang thai tự nhiên gần như bằng không, tôi đã ôm lấy anh mà khóc. Khi đó, anh nắm chặt tay tôi thề thốt, chỉ cần tôi chịu khổ cùng anh làm thụ tinh nhân tạo (IVF), cả đời này anh sẽ không bao giờ phụ bạc.

Hành trình IVF là chuỗi ngày đẫm nước mắt và đau đớn thể xác với những mũi tiêm kích trứng liên tục, những lần chọc trứng thấu xương và nỗi phập phồng lo sợ mỗi khi chờ kết quả. May mắn mỉm cười khi chúng tôi đón con thành công ngay từ lần đặt phôi đầu tiên.

Vì con còn nhỏ, lại là đứa con “vàng” phải khó khăn lắm mới có được, chồng và gia đình chồng thuyết phục tôi xin nghỉ việc để toàn tâm toàn ý chăm sóc con. Nghĩ thương con, thương chồng đi làm vất vả, tôi gật đầu chấp nhận lùi lại.

Từ một cô nhân viên văn phòng năng động, tự chủ với mức thu nhập 18 triệu đồng mỗi tháng, tôi thành một bà mẹ bỉm sữa đầu bù tóc rối, quanh quẩn trong bốn bức tường với tã, sữa và tiếng khóc của con. Suốt 5 năm ròng rã, tôi không dám mua một bộ quần áo mới, không một buổi cà phê bạn bè, cắt giảm mọi nhu cầu tối thiểu của bản thân để dành tất cả thời gian và tình yêu thương cho tổ ấm.

Tôi chấp nhận mang tiếng là “kẻ ăn bám”, không kiếm ra tiền để chồng yên tâm phấn đấu sự nghiệp. Khi kinh tế gia đình khấm khá hơn, chồng bắt đầu thăng tiến cũng là lúc khoảng cách giữa chúng tôi ngày một xa. Anh đi sớm về muộn, những cuộc trò chuyện ngắn dần, thay vào đó là sự lạnh nhạt, những cái nhìn xét nét và chê bai vợ “lạc hậu”, “không biết chia sẻ áp lực công việc với chồng”.

Hôm qua, anh đặt lên bàn một tờ đơn xin ly hôn đã ký sẵn kèm theo lời giải thích lạnh lùng rằng hai vợ chồng “không còn chung tiếng nói”. Nhìn tờ giấy trắng mực đen, tôi chết lặng.

Tôi kiên quyết không đồng ý ký vào đơn ly hôn. Không phải vì tôi còn nuối tiếc người đàn ông cạn tình cạn nghĩa ấy, mà vì tôi uất ức. Tôi không muốn anh ta và gia đình anh ta có thể dễ dàng phủi tay, thảnh thơi tận hưởng cuộc sống hạnh phúc trên mồ hôi, xương máu và 5 năm thanh xuân mất trắng của tôi.

Tôi nằm vắt tay lên trán, lòng ngập tràn sự căm phẫn. Tôi không biết mình phải bắt đầu từ đâu, phải làm thế nào để “trả thù” người chồng bội bạc này một cách đích đáng nhất? Tôi muốn anh ta phải trả lại cho tôi những cơ hội nghề nghiệp đã mất, những đêm thức trắng chăm con, và cả nỗi đau thể xác lẫn tinh thần của những mũi tiêm IVF năm nào. Liệu có cách nào bắt một kẻ phụ bạc phải trả giá đắt trước pháp luật và dư luận?

Thanh

Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.

Post a Comment

0 Comments

Khám phá thêm +Nguoi Noi Tieng +Nguoi Dep Viet Nam +Idol Viet Nam +Nghe Si Viet +Tin Tuc Sao Viet +Thuong Hieu Ca Nhan +Nguoi Noi Tieng Phim