Thành người có lỗi khi em gái 'chìm' trong hôn nhân đầy nước mắt

Gia đình tôi có hai chị em gái, tôi hơn em 5 tuổi. Từ nhỏ, ba mẹ luôn muốn tôi phải nhường em. Đồ ăn ngon phần em, quần áo đẹp cũng ưu tiên em trước. Mỗi lần tôi thắc mắc, ba mẹ chỉ nói: “Con là chị, đừng tranh giành với em”.

Dù vậy, tôi rất thương em gái. Từ nhỏ, tôi kèm em học, chỉ bảo từng chút một. Em cũng ngoan và quý chị. Những gì ba mẹ chỉ cho riêng em, em thường lén chia lại cho tôi. Hai chị em gắn bó và chưa từng ganh ghét nhau.

Khi tôi ra Đà Nẵng học đại học, tình cảm chị em vẫn thân thiết. Em đi đâu, làm gì, quen ai cũng kể cho tôi nghe.

Sau khi tốt nghiệp THPT, em không chọn học xa mà đăng ký trường gần nhà. Em nói chị đã đi học rồi, nếu em cũng đi nữa thì không ai đỡ đần ba mẹ.

Nhà tôi buôn bán nhỏ, lại làm thêm ruộng nên khá bận. Những mùa cấy gặt hay dịp cuối năm, em vừa đi học vừa lo cơm nước, trông hàng giúp ba mẹ. Tôi luôn biết ơn vì em đã gánh phần trách nhiệm đáng ra tôi phải san sẻ.

Vì thế, tôi chủ động lo tiền học cho em. Tôi gửi tiền sinh hoạt, mua quần áo, mỹ phẩm, quà cáp cho em. Ba mẹ thường tự hào khoe rằng tôi đi làm có thu nhập, biết lo cho gia đình, thay ba mẹ nuôi em ăn học.

Mọi chuyện thay đổi khi em học năm cuối đại học.

Một ngày, em báo đã mang thai. Ba mẹ sốc nặng. Mẹ khóc lóc, bỏ ăn, nằm liệt giường và mắng em bất hiếu. Ba mẹ ép em bỏ thai nhưng em không đồng ý. Gia đình bạn trai sang hỏi cưới, hứa sau khi cưới vẫn cho em học tiếp, sinh xong có thể bảo lưu kết quả rồi quay lại trường.

Em tin lời hứa đó và lên xe hoa. Sinh con xong, con quấy khóc liên tục, em không thể quay lại trường và cuối cùng bỏ dở việc học.

Sau cưới, chồng thường xuyên đánh đập em tôi. Mỗi lần nổi nóng, cậu ta còn lôi chuyện có thai trước cưới ra để sỉ nhục vợ. Những lúc bị đánh, em ôm con về nhà ngoại khóc nức nở.

Điều khiến tôi đau hơn là phản ứng của ba mẹ. Sau khi chửi mắng con rể, họ quay sang trách tôi: “Con nỡ sống sung sướng khi em mình khổ thế à?”.

Từ đó, cứ mỗi lần em bị chồng đánh, nhà hết gạo, thiếu tiền mua sữa cho con hay chủ nợ tìm đến đòi tiền chồng em, ba mẹ lại đổ lỗi lên đầu tôi. Họ nói tôi làm chị mà không biết bảo ban em, thấy em khổ mà vô tâm.

Trong khi thực tế, tôi vẫn đều đặn gửi tiền cho em. Nhưng tiền vừa đến tay, chồng em lại lấy đi đánh bài. Tôi nhiều lần khuyên em suy nghĩ lại về cuộc hôn nhân này. Em chỉ nói vẫn còn yêu chồng. Rồi khi đứa đầu mới tròn một tuổi, em lại mang thai tiếp.

Năm năm trôi qua, em sinh ba con. Em rể vẫn đánh vợ. Em vẫn nhẫn nhịn. Còn ba mẹ vẫn coi tôi là người phải chịu trách nhiệm cho cuộc đời em gái. Chỉ cần thấy tôi mua chiếc xe mới hay tự thưởng cho mình món đồ nào đó, ba mẹ lập tức nói: “Em con khổ như vậy mà con còn ăn chơi xa hoa”.

Tôi cũng thương em, cũng giúp tiền bạc, động viên tinh thần rất nhiều. Nhiều lúc tôi tự hỏi, có phải vì tôi chưa lập gia đình, chưa nếm mùi cay đắng hôn nhân nên ba mẹ không cam lòng? Có phải tôi cũng phải sống khổ sở như em thì họ mới thấy công bằng?

Tôi thật sự không biết mình sai ở đâu. Hôn nhân của em đâu phải do tôi lựa chọn thay em.

Thoa

Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.

Post a Comment

0 Comments

Khám phá thêm +Nguoi Noi Tieng +Nguoi Dep Viet Nam +Idol Viet Nam +Nghe Si Viet +Tin Tuc Sao Viet +Thuong Hieu Ca Nhan +Nguoi Noi Tieng Phim