Ngột ngạt vì bị mẹ chồng kiểm soát sau sinh

Tôi 28 tuổi, kết hôn được 8 tháng và vừa sinh con đầu lòng. Trước khi cưới, chồng tôi nói muốn sống cùng bố mẹ một thời gian vì nhà mới xây rộng, bố mẹ lại lớn tuổi. Anh là con trai duy nhất nên mong tôi thông cảm, sau này khi kinh tế ổn hơn, hai vợ chồng sẽ tính chuyện ra riêng.

Ban đầu, tôi cũng nghĩ sống chung không phải vấn đề quá lớn. Bố chồng tôi tuy ít nói và hơi nghiêm nhưng rất thương con cháu. Từ ngày tôi mang thai, ông thường đi chợ, nấu những món tôi ăn được, nhắc chồng đưa tôi đi khám đúng hẹn. Những ngày đầu mới về làm dâu, mẹ chồng cũng nhẹ nhàng, hay hỏi han, khiến tôi nghĩ mình may mắn vì được gia đình chồng đón nhận.

Mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ sau khi tôi sinh con. Trong thời gian tôi nằm viện, bạn bè, đồng nghiệp gửi quà cho hai mẹ con. Khi xuất viện về, tôi thấy nhiều hộp đồ đã bị mở ra, quần áo trẻ sơ sinh, máy hút sữa, khăn, bỉm đều được mẹ chồng xếp lại theo ý bà.

Sau sinh, tôi cần nghỉ ngơi, cho con bú, thay đồ và ngủ bù bất cứ khi nào có thể. Nhưng mẹ chồng thường xuyên mở cửa vào phòng với lý do thăm cháu. Có hôm tôi đang ngủ, bà đưa người quen vào xem em bé mà không báo trước. Tôi vừa mệt vừa ngại, chỉ biết kéo chăn che người. Từ hôm đó, tôi bắt đầu khóa cửa phòng khi cần nghỉ.

Việc khóa cửa lại khiến mẹ chồng không hài lòng. Bà không nói thẳng với tôi mà than vãn rằng tôi sống khép kín, không coi nhà chồng là nhà mình. Bà bảo nấu cơm xong tôi không xuống ăn, bà thấy tủi vì có lòng chăm con dâu mà không được đón nhận. Thực ra, tôi không cố ý tránh bữa cơm gia đình. Sau sinh, tôi mệt, mất ngủ, ăn uống thất thường, có hôm chỉ kịp ăn vài miếng rồi quay lại dỗ con.

Những lời mẹ nói khiến chồng tôi khó xử. Anh về phòng trách tôi làm mẹ buồn, còn tôi bật khóc vì cảm thấy không ai hiểu mình. Tôi vừa sinh con, cơ thể chưa hồi phục, tâm lý nhạy cảm, vậy mà điều mọi người quan tâm lại là tôi có mở cửa phòng, có xuống ăn đúng giờ hay không.

Một lần khác, tôi đưa con về nhà ngoại chơi. Ban đầu tôi định tối về nhưng con quấy, mẹ bảo hai mẹ con ở lại nghỉ một đêm. Tôi đã báo với chồng. Vậy mà sáng hôm sau, mẹ chồng nhắn tin hỏi vì sao tôi về ngoại không nói với bà. Câu chữ không nặng nề nhưng khiến tôi có cảm giác mình phải xin phép như một đứa trẻ, dù tôi đã có gia đình riêng.

Càng sống chung, tôi càng thấy mọi sinh hoạt bị quan sát. Tôi đặt đồ ăn gì, mua món gì cho con, cho con mặc bộ nào, tắm lúc mấy giờ, mẹ chồng đều muốn biết. Có hôm mẹ còn hỏi chồng tôi: “Vừa lấy gì trong tủ?”, “Vợ chồng tôi nói chuyện gì lâu thế?”…

Điều tôi khó chịu nhất là mẹ luôn muốn giữ vai trò chăm sóc chồng tôi như trước. Dù tôi đã tự giặt quần áo cho cả nhà nhỏ, bà vẫn nhiều lần vào phòng lấy đồ của chồng tôi mang đi giặt. Khi chồng nhờ tôi tìm giấy tờ trên bàn làm việc, bà đứng cạnh chỉ chỗ và nhắc tôi đừng động lung tung. Tôi có cảm giác mình là người ngoài trong chính căn phòng của hai vợ chồng.

Tôi biết sống chung cần nhường nhịn và người già đôi khi khó thay đổi thói quen. Nhưng tôi cũng cần một không gian riêng để làm vợ, làm mẹ theo cách của mình. Tôi không muốn tranh giành tình cảm của chồng với mẹ anh, càng không muốn biến chuyện gia đình thành cuộc đối đầu. Điều tôi mong chỉ là ranh giới rõ ràng, để ai cũng được tôn trọng. Tôi nên tiếp tục cố gắng sống chung hay kiên quyết ra riêng trước khi mối quan hệ mẹ chồng con dâu không thể cứu vãn?

Hồng

Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.

Post a Comment

0 Comments

Khám phá thêm +Nguoi Noi Tieng +Nguoi Dep Viet Nam +Idol Viet Nam +Nghe Si Viet +Tin Tuc Sao Viet +Thuong Hieu Ca Nhan +Nguoi Noi Tieng Phim