Tôi 36 tuổi, có ba con, hai bé với chồng cũ và một bé với chồng hiện tại. Cuộc hôn nhân đầu kéo dài gần 7 năm, kết thúc khi tôi phát hiện chồng qua lại với người giúp việc. Đó là cú sốc lớn khiến tôi mất niềm tin một thời gian dài, nên khi bước vào cuộc hôn nhân thứ hai, tôi chỉ mong chọn được một người tử tế, không phản bội là đủ.
Chồng hiện tại của tôi đúng là không ngoại tình, không tụ tập, nhìn bên ngoài khá chỉn chu, có trách nhiệm, nên tôi từng tin mình đã chọn đúng người. Nhưng sau khi sống chung, tôi mới nhận ra vấn đề nằm ở chỗ khác. Thu nhập của anh khoảng gần 30 triệu đồng mỗi tháng nhưng hơn một nửa số đó anh chuyển về cho mẹ ở quê. Phần còn lại anh giữ để chi tiêu cá nhân, còn tiền sinh hoạt, tiền học của ba đứa trẻ chủ yếu do tôi xoay xở từ công việc bán hàng online. Có tháng thiếu hụt, tôi phải vay mượn thêm nhưng anh gần như không chủ động san sẻ.
Không chỉ chuyện tiền bạc, mẹ chồng tôi cũng can thiệp khá sâu vào cuộc sống của chúng tôi. Bà thường xuyên hỏi han chi tiêu, góp ý cách tôi nuôi dạy con, thậm chí có lần nói thẳng rằng tiền của con trai bà thì bà có quyền quyết. Khi tôi nói chuyện với chồng, anh cho rằng đó là trách nhiệm làm con, rằng tôi nên hiểu và thông cảm, còn nếu tôi thấy khó chịu thì là do tôi “tính toán”.
Điều khiến tôi mệt mỏi nhất không phải chuyện tiền nhiều hay ít, mà là cảm giác mình đang một mình gánh tất cả. Sau lần đầu bị phản bội, tôi từng nghĩ chỉ cần chồng không ngoại tình là đủ nhưng hóa ra một người chồng không đứng cùng phía với mình cũng khiến hôn nhân trở nên ngột ngạt.
Có những lúc tôi nghĩ đến chuyện ly hôn nhưng lại chùn bước vì ba đứa con. Tôi sợ các con thiếu đi một gia đình trọn vẹn, sợ mình lại thêm một lần sai lầm. Nhưng nếu tiếp tục, tôi không biết mình còn chịu đựng được bao lâu.
Tôi nên tiếp tục vì các con hay dừng lại để tự giải thoát, dù điều đó đồng nghĩa với việc chấp nhận mình đã sai thêm một lần nữa?
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.
0 Comments