Tôi 28 tuổi, chuyển vào Đà Nẵng gần một năm nay để làm công việc tự do, cuộc sống không quá ổn định nhưng đủ thoải mái và tự chủ. Tôi quen anh trong một lần ăn tối ở quán ven biển, câu chuyện bắt đầu rất tình cờ. Anh hơn tôi vài tuổi, làm việc từ xa nên cũng ở Đà Nẵng dài ngày. Chúng tôi nói chuyện hợp, đi chơi nhiều, rồi nhanh chóng bước vào một mối quan hệ nghiêm túc.
Mọi thứ diễn ra khá tự nhiên. Sau vài tháng, anh đề nghị dọn về sống chung. Tôi đã nghĩ đây là bước tiến hợp lý, thậm chí còn cảm thấy mình may mắn khi tìm được người phù hợp ở một nơi xa lạ.
Nhưng ngay trước khi chuyển về ở cùng, tôi phát hiện anh đã có vợ ở nước ngoài. Điều khiến tôi sốc hơn là trong suốt thời gian quen nhau, anh chưa từng nhắc đến điều này. Khi tôi hỏi, anh thừa nhận nhưng nói mối quan hệ đó “đã rạn nứt từ lâu”, chỉ là chưa hoàn tất thủ tục ly hôn. Tôi đã muốn chấm dứt ngay lúc đó nhưng lại phát hiện mình có thai.
Mọi thứ trở nên rối tung. Tôi nghĩ sẽ chia tay và nuôi con một mình. Nhưng khi nói với anh, anh lại chăm sóc tôi nhiều hơn, hứa sẽ giải quyết chuyện gia đình để đến với mẹ con tôi. Anh nói muốn có trách nhiệm, muốn con sinh ra có đầy đủ bố mẹ. Tôi bắt đầu dao động.
Thực tế là anh vẫn chưa ly hôn. Mọi thứ vẫn chỉ dừng lại ở lời hứa. Nhưng tôi lại ngày càng phụ thuộc vào anh, từ tài chính đến tinh thần. Tôi sợ cảm giác phải một mình đối diện với việc mang thai, sinh con, nuôi con nơi đất khách. Và sâu trong lòng, tôi cũng tham lam, muốn con mình có một gia đình trọn vẹn.
Tôi biết bản thân đang tự lừa dối, biết rõ vị trí của mình là gì trong câu chuyện này. Nhưng mỗi lần nghĩ đến việc dứt khoát, tôi lại chùn bước.
Tôi sống trong trạng thái nửa muốn buông, nửa muốn giữ. Dằn vặt, lo lắng, nhưng lại không đủ mạnh mẽ để quyết định. Tôi không biết mình đang chờ điều gì nữa. Chờ anh thay đổi, hay chờ bản thân đủ can đảm để bước ra?
Anna
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.
0 Comments