Khu vườn 5.757 m2 'tự cung tự cấp' giúp người phụ nữ Việt vơi nỗi nhớ quê

“Chúng không ăn hết một quả mà chỉ mổ mỗi trái một miếng rồi chuyển sang quả khác. Sau những vết mổ, kiến kéo đến, khiến nhiều trái hỏng trước khi gia đình kịp thu hoạch”, chị Quỳnh kể.

Để bảo vệ hai cây cherry, vợ chồng chị từng thử nhiều cách, từ treo dây phản quang, đặt chim giả loại lớn, làm bẫy đến dựng người nộm. Có lần, chồng chị làm người nộm mặc áo bay phấp phới, bật nhạc xập xình để dọa chim. Cách này chỉ khiến chim ác là sợ trong ngày đầu, còn chim sẻ vẫn thản nhiên ăn. Hôm sau, khi nhận ra đó không phải người thật hay chim thật, lũ chim lại quay về.

Cherry được vợ chồng chị Quỳnh bọc lại để tránh chim ăn.

Sau nhiều mùa “rút kinh nghiệm mà vẫn chưa thắng được chim”, năm nay chị Quỳnh chọn cách dậy sớm mỗi buổi sáng để hái trước những quả chín. Cherry đem về nhiều đến mức gia đình không ăn hết, chị phải ép nước, làm mứt, làm bánh ngọt.

Với chị Quỳnh, chuyện “đấu trí” với chim mỗi mùa cherry chỉ là một phần đời sống trong khu vườn 5.757 m2 ở Hy Lạp.

Năm 2019, vợ chồng chị Đặng Thị Trúc Quỳnh, 50 tuổi, sang Thessaloniki – thành phố ở miền Bắc Hy Lạp – theo diện định cư đầu tư. Chị nói gia đình mình là người Việt duy nhất trong khu vực. Từ khi sang đây, hai vợ chồng “nghỉ hưu sớm”, dành nhiều thời gian cho gia đình, khu vườn và việc học tiếng.

Chị Đặng Thị Trúc Quỳnh.

Một ngày của chị thường bắt đầu bằng việc đi dạo quanh vườn, tưới vài luống rau Việt, ngắm cây trái rồi chuẩn bị bữa sáng cho con gái 14 tuổi mang đến trường. Sau khi chồng đưa con đi học, hai vợ chồng ăn sáng và trò chuyện trước khi bắt đầu học tiếng.

Trước đây, chị làm kế toán ở Việt Nam. Dù không xuất thân từ gia đình làm nông, cũng chưa từng quen việc cuốc đất, ký ức tuổi thơ ở khu tập thể, nơi bố chị chăm một mảnh vườn nhỏ với nhiều loại cây, khiến chị luôn mong có một khu vườn của riêng mình. Sau khi lấy chồng, chị từng tận dụng sân thượng rộng ở nhà để trồng hoa.

Sang Hy Lạp, khu vườn rộng hơn, khí hậu nhiều nắng, đất tốt, phần lớn đã có hệ thống tưới tự động nên việc chăm cây không quá nặng nhọc như nhiều người hình dung. Giữa tháng 5, cherry chín đầu tiên, sau đó đến mận xanh. Chị nói thích nhất mùa hoa hồng nở. Trước đây, gia đình từng có khoảng 140 gốc hồng quanh nhà, nhưng do sâu bọ nhiều, chồng chị chặt bớt, gieo cỏ và chỉ giữ lại khoảng 30 gốc hồng leo dọc lối từ cổng vào nhà.

Khoảng tháng 6, vườn có mâm xôi, chuối ngọc và nhót tây nhưng số lượng không nhiều. Hai năm trước, chị từng trồng dâu nhưng bỏ vì phải mất công tỉa lá, trong khi ngoài chợ bán rẻ. Giữa tháng 7, lê bắt đầu chín. Nhà chị có khoảng 10 cây lê các loại, nhiều đến mức ăn không hết, quả tự rụng.

Tháng 8, nho bắt đầu có trái. Nhờ chọn giống chín sớm và chín muộn, gia đình có nho ăn từ tháng 8 đến giữa tháng 12. Cuối tháng 9, đầu tháng 10 là mùa thu hoạch nho để ủ rượu.

Hai vợ chồng thu hoạch nho và tự làm rượu vang.

Rượu nho ủ theo phương pháp lên men tự nhiên từ lớp phấn vỏ của trái nho. Trước mỗi đợt hái nho, chồng chị thường thử độ đường của vài trái. Nếu độ ngọt trung bình đạt 24,5, mẻ rượu có khả năng thành công. Người bản địa thường cho cả chùm nho vào máy ép dập nhưng vì làm để gia đình uống, vợ chồng chị thường hái sớm trước khi mặt trời lên rồi dùng tay bóp để ủ rượu, đảm bảo không có mạng nhện hoặc sâu nằm ẩn trong chùm nho.

Mỗi mùa, hai vợ chồng mất hơn 24 tiếng làm liên tục, thu được khoảng 60 đến hơn 100 lít rượu, tùy thời tiết từng năm.

Rượu vang được hai vợ chồng ủ từ ba năm trước.

Sau mùa nho là oliu. Cây gần như tự lớn, mỗi năm gia đình mất khoảng một tuần để hái quả và cắt cành. Cành nhỏ được chồng chị xay ra, bón vào gốc để đất tơi xốp hơn. Cành to được phơi khô, để dành làm củi sưởi vào mùa đông. Oliu sau khi hái được chở thẳng đến nhà máy ép dầu tươi. Gia đình trả công bằng 13% sản lượng dầu thu được, hoặc trả tiền nếu không muốn đổi bằng dầu.

Tháng 9, khu vườn tiếp tục vào vụ táo. Gia đình có 14 cây táo, mỗi mùa cho nhiều quả đến mức ăn không xuể. Một phần được chị để dùng dần, phần còn lại làm giấm hoặc gom ủ dưới gốc cây.

Trong số những thứ tự làm ở Hy Lạp, chị Quỳnh nói nước mắm là thứ khiến chị tự hào nhất.

Những ngày đầu mới sang, cả thành phố nơi chị sống chỉ có một cửa hàng châu Á, thỉnh thoảng mới mua được một chai nước mắm. Có thời gian, chị phải nhờ gửi nước mắm từ Việt Nam sang bằng đường bưu điện. Vì quá mất công, chị nhờ người quen hướng dẫn tự ủ nước mắm tại nhà.

Vợ chồng chị tự làm nước mắm tại nhà.

Theo chị, điều kiện ở Hy Lạp khá thuận lợi cho việc làm nước mắm. Biển chỉ cách nhà khoảng 15 phút lái xe, tàu cá cập bến là chị có thể mua cá cơm, cá trích tươi. Cá được rửa ngay bằng nước biển trước khi mang về ủ, vì nếu dùng nước máy, mẻ cá dễ bị hỏng.

Công thức chị áp dụng là 4 kg cá, một kg muối và một quả dứa. Mỗi mẻ ủ trong khoảng hai năm. Ban đầu, chị tự lọc nước mắm thủ công. Sau này, chồng chế cho chị một chiếc máy vừa lọc vừa ép, giúp công đoạn này nhẹ hơn nhiều.

Tuy vậy, nước mắm sau khi ép ra chưa dùng ngay. Chị rót vào lọ thủy tinh trong, tiếp tục phơi nắng thêm khoảng 6 tháng để hương vị đạt độ hoàn chỉnh.

“Được cái Hy Lạp nắng quanh năm, kể cả ngày có tuyết, nên nước mắm là thứ khiến tôi sĩ nhất”, chị nói.

Chồng chị hỗ trợ nhiều công đoạn cần sự tỉ mỉ. Là kỹ sư cơ khí, anh thường tìm hiểu kỹ phương pháp trước khi bắt tay làm, từ ủ rượu, ép dầu oliu đến chế máy lọc nước mắm cho vợ. Chị nói nhờ vậy, hai vợ chồng gần như chưa từng làm hỏng mẻ nào. Các sản phẩm tự làm được chị cất trữ dùng dần trong năm hoặc tặng hàng xóm.

Vợ chồng chị Quỳnh.

Ngoài nước mắm, những món Việt như đậu phụ, bánh cuốn, bún chả, chả cá cũng xuất hiện trong căn bếp của chị. Với chị Quỳnh, đó là cách tự nhiên để thích nghi khi sống xa quê.

“Thực ra ai đi ra nước ngoài cũng phải tự thích nghi, tự nấu món ăn mình thích, tự làm những điều mình muốn vì nguyên liệu châu Á ở đây không phong phú”, chị nói.

Thỉnh thoảng, chị còn hướng dẫn bạn bè nước ngoài nấu món Việt. Chị xem đó là niềm tự hào của một người xa quê, khi có thể giới thiệu ẩm thực Việt Nam với những người sống quanh mình.

Qua những buổi nấu ăn, chị thấy bạn bè hào hứng khi tự tay làm và thưởng thức các món ăn Việt Nam.

Căn bếp, khu vườn và những sản phẩm tự làm dần trở thành cách chị kết nối với nơi ở mới mà vẫn giữ được bản sắc quê nhà.

“Tôi là người chung thủy, ở ngôi nhà nào cũng chẳng hề muốn rời đi. Ngày trước ở phố Đốc Ngữ cũng vậy, nhưng do duyên số nên phải tha hương. Nhờ có khu vườn, tôi thấy mình sống có ý nghĩa hơn và vơi nỗi nhớ quê hơn”, chị nói.

Xem thêm các loại cây trái trong khu vườn 5.757 m2

Phạm Linh

Ảnh: NVCC

Post a Comment

0 Comments

Khám phá thêm +Nguoi Noi Tieng +Nguoi Dep Viet Nam +Idol Viet Nam +Nghe Si Viet +Tin Tuc Sao Viet +Thuong Hieu Ca Nhan +Nguoi Noi Tieng Phim