Tôi là nữ, sinh năm 1992. Từ khi còn đi học, tôi luôn là “con nhà người ta” trong mắt nhiều người: học giỏi, năng động, có định hướng rõ ràng. Tôi không nghĩ mình phải đánh đổi điều gì, chỉ đơn giản là luôn cố gắng hết sức cho tương lai.
Những năm từ 22 đến 28 tuổi, tôi gần như không có khái niệm yêu đương. Một ngày của tôi kéo dài 14-16 tiếng, xoay quanh việc học, làm và phát triển bản thân. Khi bạn bè bắt đầu có người yêu, kết hôn, tôi vẫn tin chỉ cần ổn định sự nghiệp trước, mọi thứ khác sẽ tự đến đúng lúc.
Hiện tại, tôi có công việc tốt, thu nhập khoảng 40 triệu đồng/tháng, cuộc sống tự chủ. Những mục tiêu tôi từng đặt ra gần như đã hoàn thành. Nhưng cũng từ đây, tôi bắt đầu đối diện với một thực tế khác: mình bị xem là “quá lứa”.
Không ít lần, tôi nghe những câu như: “Giờ này đàn ông họ không thích nữa đâu”, hay “phụ nữ 34 tuổi là khó rồi”. Ban đầu, tôi bỏ ngoài tai. Nhưng khi những lời đó lặp lại đủ nhiều, tôi không còn chắc chắn như trước.
Tôi cũng đã thử mở lòng. Nhưng các mối quan hệ đều không đi xa. Có người nói thẳng họ muốn tìm người trẻ hơn để dễ xây dựng gia đình. Có người lại cho rằng tôi quá giỏi.
Đêm về, tôi hay nghĩ lại quãng thời gian thanh xuân. Tôi không hối hận vì đã nỗ lực và có được cuộc sống hiện tại. Nhưng tôi cũng tự hỏi: liệu mình đã đặt ưu tiên sai? Nếu ngày đó tôi dành thời gian cho tình cảm nhiều hơn, liệu mọi thứ có khác?
Tôi không cho rằng 34 tuổi là già. Nhưng cảm giác bị nhìn nhận như vậy khiến tôi hoang mang. Tôi viết thư này mong nhận được lời khuyên từ những người từng trải qua hoàn cảnh tương tự. Liệu tôi có thực sự “quá lứa” như người ta nói? Và ở tuổi này, tôi nên bắt đầu lại chuyện tình cảm như thế nào?
Thủy
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.
0 Comments