(Tinsao.net) – Mới đây nhất, trên trang cá nhân, diễn viên Hạnh Thúy đã chia sẻ dòng trạng thái liên quan đến nhiều nghệ sĩ nổi tiếng bị bắt vì sử dụng ma túy.
Sau ồn ào về nữ ca sĩ Miu Lê, thì mới đây ca sĩ Long Nhật và Sơn Ngọc Minh tiếp tục bị bắt vì tội sử dụng ma túy.
Làm việc với cơ quan điều tra, Long Nhật khai từng sử dụng ma túy đá cùng người giúp việc và Nguyễn Minh Nhật – người được nam ca sĩ gọi là “đệ tử”, đồng thời cũng là quản lý của mình. Trong suốt quá trình, Long Nhật được cho là giữ thái độ khá bình tĩnh, trả lời rõ ràng các câu hỏi của điều tra viên. Nam ca sĩ còn giải thích thêm về thời điểm sử dụng ma túy, cho biết việc này diễn ra từ ngày 23 đến ngày 27. Trong khi đó, tại cơ quan điều tra, Sơn Ngọc Minh khai đã sử dụng ma túy đá trong thời gian kéo dài từ trước Tết đến nay.


Ngay khi thông tin lan truyền nhanh chóng trên mạng xã hội, nữ diễn viên Hạnh Thúy gây chú ý khi thẳng thắn chia sẻ về thực trạng một số nghệ sĩ vướng vào chất cấm trong showbiz hiện nay.
Cô cho biết bản thân không bao giờ ủng hộ sử dụng chất cấm hay việc làm vi phạm pháp luật. Nữ diễn viên từng chứng kiến người quen sử dụng “bóng cười” và họ coi đó là đẳng cấp sành điệu. Thế nhưng, một điểm chung của những người ấy (nếu không tự ý thức và dừng lại được) là tan nát, không chỉ mất sự nghiệp, bạn bè đến sức khoẻ cũng bị tổn hại.

Diễn viên Hạnh Thúy
Nữ diễn viên Hạnh Thúy mong muốn xã hội nghiêm khắc hơn với hành vi sai trái, hy vọng ai đó đang lỡ mắc kẹt trong nó, can đảm để tìm người giúp đỡ, dừng lại trước khi quá muộn. Nhìn những người lún sâu vào chất cấm như một lời cảnh báo cho tất cả chúng ta: Không có cái “sành điệu” nào đáng để đổi bằng thần kinh, tương lai, gia đình và lòng tự trọng của mình.

Toàn bộ nội dung lời chia sẻ của diễn viên Hạnh Thuý:
“Dạo gần đây rộ lên sự việc nhiều người nổi tiếng bị bắt vì sử dụng chất cấm. Đương nhiên, mình không bao giờ ủng hộ sử dụng chất cấm. Không bao giờ ủng hộ việc làm vi phạm pháp luật.
Trong bài viết này là một góc nhìn “mềm mại” hơn, “gần” hơn.
Việc nhiều người sử dụng chất cấm không phải lạ. Bởi chất cấm nhiều khi ẩn nấp trong bóng cười – vốn bán khá công khai ở các vũ trường, bar, hay “cỏ”, shishi, thuốc lá (nicotine) cũng không phải là thứ khó thấy trong thói quen sử dụng của nhiều người. Họ không coi là chất gây hại, bởi họ nghĩ dùng là sành điệu.
Mình đã chứng kiến một người quen trong 1 buổi tối hít hơn 10 trái “bóng cười”, 50k/trái, theo bạn là “rẻ” hơn nhiều chỗ, không gây nghiện, chỉ làm vui, không có tác hại. Mình cũng chứng kiến vài anh chị lúc nào cũng có vài viên xanh, hoặc hồng, để dành đi chơi với bạn. Và coi đó là “đẳng cấp sành điệu”. Mỗi tối vài viên…
Tất nhiên những việc mình chứng kiến đã hơn 10 năm, thậm chí 30 năm hơn rồi.
Nhưng một điểm chung của những người đó (nếu không tự ý thức và dừng lại được) là tan nát.
Tự cuộc đời tan nát, vì đến lúc không ai dám hợp tác, không ai dám mời. Và sự nghiệp tan tành.
Chính các anh chị cũng nói: “Tại tao hư, biết mình hư, mà không ngừng lại được”.
Lúc đầu chỉ cho vui, sau thì cứ vịn vào đấy mà vui, rồi thì từ vui chuyển thành hết vui.
Có một điều đáng sợ là đa số người ta không bước vào những thứ đó với suy nghĩ “tôi sẽ nghiện” mà bước vào bằng tâm lý “thử cho biết”, “một lần không sao” rồi “ít ít không sao”, “tui sẽ ngừng lại được”, “tui không có nghiện, tui chỉ chơi vui thôi”, “mình kiểm soát được”.
Cho tới một ngày, cái thứ từng giúp mình “bay lên” lại bắt đầu kéo mình xuống.
Những thứ bạn cho là “thú vui” không chỉ lấy tiền. Nó lấy luôn khả năng cảm thấy hạnh phúc, khả năng làm người bình thường.
Đáng sợ nhất không phải lúc người ta chơi mà đáng sợ nhất là lúc người ta biết mình đang hư hao dần… nhưng không dừng lại được nữa.
Mình nghĩ xã hội cần nghiêm khắc với hành vi sai phạm. Nhưng bên cạnh đó, cũng cần nhìn những người lún vào đó như một lời cảnh báo cho tất cả chúng ta: Không có cái “sành điệu” nào đáng để đổi bằng thần kinh, tương lai, gia đình và lòng tự trọng của mình.
Nên nếu bạn còn đang đứng ngoài những thứ đó, xin đừng bao giờ thử để biết. Bởi có những thứ biết rồi… rất khó để không biết nữa.
Còn nếu ai đó đang lỡ mắc kẹt trong nó, mình mong họ đủ can đảm để tìm người giúp đỡ, trước khi mọi thứ đi quá xa. Vì đôi khi, điều mạnh mẽ nhất không phải là chứng minh mình “chơi được”.
Mà là dám dừng lại.”
0 Comments