(Tinsao.net) – Kỳ nghỉ lễ 30/4, thay vì niềm mong đợi, lại trở thành trải nghiệm mệt mỏi với một người vợ trẻ khi về quê chồng.
Gia đình kiệt sức sau 5 tiếng di chuyển chậm chạp trong nắng nóng, khói bụi; con nhỏ say xe, nôn nhiều, gương mặt xanh xao khiến người mẹ xót xa.
Trước đó cả tuần, những cuộc điện thoại giục giã, hỏi han từ mẹ chồng khiến cô cảm động, cứ ngỡ sự nhiệt tình ấy sẽ được bù đắp bằng một sự đón tiếp ấm áp, thấu hiểu.

Mâm cơm nhà chồng dịp nghỉ lễ (Ảnh minh hoạ).
Thế nhưng, thực tế lại trái ngược hoàn toàn với mong đợi. Đập vào mắt cô khi về đến nhà là mâm cơm lèo tèo bày trên chiếc mâm nhôm cũ kỹ với vài miếng gà rang, đĩa bầu luộc và bát canh cà chua sơ sài. Nhìn mâm cơm trông như đồ thừa hâm nóng lại, trong khi con trai đói bụng mà không có món gì dễ nuốt, người mẹ trẻ không khỏi đứng hình.
Cơn bực dọc dâng cao khi cô nhận được câu trả lời thản nhiên “ăn tạm đi con” từ mẹ chồng. Trong hoàn cảnh ở quê cách biệt, các ứng dụng giao hàng đều không thể sử dụng, cộng thêm điều kiện sinh hoạt bất tiện đã khiến cô không kiềm chế được mà phàn nàn với chồng.
Thay vì một lời an ủi, người chồng lại bồi thêm những lời cay nghiệt, trách vợ “đỏng đảnh” và “làm mình làm mẩy” dù chỉ về chơi có vài ngày.

(Ảnh minh hoạ)
Giọt nước tràn ly, người vợ quyết định buông đũa, bỏ lại mâm cơm để vào phòng nằm khóc một mình. Tiếng bát đũa khua lách cách và tiếng cười nói ngoài sân lúc này dường như càng khắc sâu thêm cảm giác bị bỏ rơi ngay trong chính gia đình chồng.
Sự hy sinh vượt hàng trăm cây số để về quê bỗng chốc trở nên vô nghĩa khi thứ cô nhận lại chỉ là sự sơ sài của mẹ chồng và sự lạnh lùng của người bạn đời. Ngày nghỉ lễ chỉ mới bắt đầu, nhưng nỗi thất vọng và sự cô đơn đã khiến con đường trở lại thành phố bỗng thấy xa xôi hơn bao giờ hết.
0 Comments