Tôi 28 tuổi, làm cho một công ty nước ngoài, công việc ổn định, thu nhập khá. Tôi quen một người đàn ông hơn mình hơn 20 tuổi. Anh giỏi giang, hài hước, từng trải và rất hiểu tâm lý phụ nữ. Ở bên anh, tôi có cảm giác được lắng nghe, che chở và dẫn dắt bởi một người đàn ông chín chắn.
Nhưng khi cả hai tính chuyện lâu dài, tôi bắt đầu lo nhiều hơn. Tôi vẫn còn trẻ, còn thích đi đây đi đó, làm việc, trải nghiệm và khám phá cuộc sống. Còn anh đã đi qua nhiều giai đoạn ấy, hiện muốn sống chậm và ổn định hơn. Tôi sợ vài năm nữa, khi mình vẫn còn nhiều năng lượng, hai người sẽ không còn cùng nhịp sống.
Tôi cũng nghĩ đến chuyện sinh con. Nếu có con trong vài năm tới, khi con còn nhỏ, anh đã ở độ tuổi nhiều người bắt đầu xuống sức. Tôi sợ sau này mình phải gánh nhiều việc trong gia đình, từ chăm con, lo kinh tế đến chăm sóc sức khỏe cho chồng.
Đời sống vợ chồng cũng là điều tôi băn khoăn. Hiện tại mọi thứ vẫn ổn nhưng tôi không biết 5-10 năm nữa sẽ thế nào. Tôi sợ khi mình bước vào giai đoạn cần nhiều gắn bó hơn, anh lại đã khác về sức khỏe và nhu cầu tình cảm.
Ngoài ra, chúng tôi có nhiều khác biệt trong suy nghĩ, thói quen và góc nhìn thế hệ. Có những điều tôi thấy bình thường, anh lại không hiểu. Có những điều anh từng trải qua, tôi lại chưa đủ va vấp để đồng cảm hết.
Gia đình tôi phản đối khá nhiều. Bạn bè người ủng hộ, người khuyên nên tỉnh táo vì hôn nhân không chỉ cần tình yêu. Tôi biết người bằng tuổi chưa chắc phù hợp, người lớn tuổi hơn chưa chắc không hạnh phúc. Nhưng khoảng cách hơn 20 tuổi khiến tôi không thể không nghĩ xa.
Tôi yêu anh và trân trọng cách anh đối xử với mình. Nhưng tôi cũng sợ mình đang bị cuốn vào cảm giác được che chở ở hiện tại mà chưa nhìn đủ những áp lực về sau.
Theo mọi người, một cuộc hôn nhân chênh lệch hơn 20 tuổi có thể đi đường dài không? Tôi nên nghe theo cảm xúc hay những lo lắng thực tế của gia đình?
Trang
0 Comments