Chồng ngoại tình với mẹ đơn thân, bỏ mặc tôi một mình chăm con

Tôi 31 tuổi, từng làm nhân viên hành chính cho một doanh nghiệp ở TP HCM. Chồng hơn tôi ba tuổi, làm quản lý tại một công ty logistics. Chúng tôi kết hôn được bốn năm và có một bé trai vừa tròn hai tuổi. Từ khi sinh con, vì con hay ốm, ông bà hai bên đều ở xa nên tôi nghỉ việc để ở nhà chăm bé. Thu nhập của cả gia đình hiện chủ yếu dựa vào chồng.

Tôi từng nghĩ những năm đầu nuôi con nhỏ vất vả là chuyện gia đình nào cũng trải qua. Ban ngày tôi chăm con, tối chờ chồng đi làm về mới tranh thủ làm việc nhà hoặc nghỉ ngơi một chút. Có những hôm con sốt, tôi thức trắng đêm, sáng hôm sau vẫn phải dậy nấu ăn và đưa con đi khám. Chồng cũng bận, thường xuyên tăng ca nên tôi không trách anh nhiều.

Khoảng nửa năm trước, tôi bắt đầu thấy chồng thay đổi. Anh ôm điện thoại nhiều hơn, hay nhắn tin vào buổi tối và thường lấy lý do công việc để về muộn. Mỗi lần tôi hỏi, anh đều nói công ty đang nhiều dự án, mọi người phải hỗ trợ nhau.

Tôi không nghi ngờ cho đến một lần vô tình nhìn thấy tin nhắn hiện lên trên màn hình điện thoại của anh. Người gửi là một đồng nghiệp nữ. Nội dung không có gì quá tình cảm nhưng điều khiến tôi chú ý là câu trả lời của chồng: “Em khổ nhiều rồi, đừng nghĩ nhiều nữa”.

Sau đó, tôi mới biết chị ấy là mẹ đơn thân, đang nuôi một con nhỏ 3 tuổi. Hai người làm cùng phòng nên thường xuyên tiếp xúc. Khi tôi hỏi thẳng, chồng thừa nhận có tình cảm với chị ấy nhưng nói mọi chuyện bắt đầu chỉ vì thấy thương hoàn cảnh của đồng nghiệp.

Anh bảo chị ấy một mình nuôi con, cuộc sống nhiều áp lực, cần có người chia sẻ. Anh cũng nói giữa họ chưa làm gì vượt quá giới hạn. Điều khiến tôi đau lòng không phải lời giải thích đó, mà là cách anh luôn nhắc đi nhắc lại rằng chị ấy đã chịu nhiều thiệt thòi.

Tôi hỏi anh còn tôi thì sao? Tôi bỏ công việc để sinh con, hai năm nay quanh quẩn trong nhà, hầu như không có thu nhập riêng. Những lần con ốm, tôi một mình bế con vào viện lúc nửa đêm vì anh đi công tác. Những ngày cuối tuần, anh nói mệt nên ngủ bù, còn tôi vẫn nấu cơm, giặt giũ, dọn dẹp rồi trông con.

Anh im lặng rất lâu rồi chỉ nói: “Anh biết em vất vả, nhưng hoàn cảnh của cô ấy đáng thương hơn”.

Câu nói đó khiến tôi mất ngủ nhiều đêm. Tôi không hiểu vì sao người ở cạnh anh mỗi ngày lại không được anh thương bằng người đồng nghiệp.

Từ hôm đó, tôi không còn tin tưởng chồng như trước. Dù anh vẫn về nhà, vẫn chơi với con, tôi luôn nghĩ đến người phụ nữ kia. Mỗi lần anh cầm điện thoại, tôi lại tự hỏi họ đang nói gì với nhau. Tôi không muốn sống trong sự nghi ngờ, nhưng cũng không thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Bạn bè khuyên tôi ly hôn nếu chồng đã thay lòng. Bản thân tôi cũng từng nghĩ đến điều đó. Nhưng cứ nhìn con mới hai tuổi, tôi lại chùn bước. Tôi đã nghỉ việc khá lâu, nếu ly hôn sẽ phải bắt đầu lại từ đầu. Điều khiến tôi day dứt hơn là cảm giác nếu mình chủ động buông tay, anh sẽ dễ dàng đến với người phụ nữ kia, còn tôi lại trở thành một bà mẹ đơn thân đúng như hoàn cảnh mà anh từng thương cảm ở người khác.

Tôi không muốn giữ một người đàn ông đã không còn toàn tâm toàn ý với gia đình. Nhưng tôi cũng không biết mình có đang cố níu kéo chỉ vì không cam lòng hay vì muốn con có đủ bố mẹ. Tôi nên cho anh thêm một cơ hội hay chấp nhận kết thúc cuộc hôn nhân này trước khi mọi chuyện đi quá xa? Mong độc giả cho tôi lời khuyên.

Nghi

Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.

Post a Comment

0 Comments

Khám phá thêm +Nguoi Noi Tieng +Nguoi Dep Viet Nam +Idol Viet Nam +Nghe Si Viet +Tin Tuc Sao Viet +Thuong Hieu Ca Nhan +Nguoi Noi Tieng Phim