Tôi 35 tuổi, kết hôn được gần 10 năm và có hai con. Con lớn học lớp 3, con nhỏ vừa tròn hai tuổi. Vợ chồng tôi đều làm văn phòng, kinh tế gia đình ổn định, không phải lo lắng quá nhiều về chuyện tiền bạc.
Những năm đầu mới cưới, đời sống vợ chồng của chúng tôi khá bình thường. Dù công việc bận rộn, cả hai vẫn dành thời gian cho nhau. Sau khi sinh con đầu lòng, tần suất gần gũi giảm dần vì tôi bận chăm con, còn chồng tập trung phát triển sự nghiệp. Khi đó tôi nghĩ đó là điều bình thường mà gia đình nào cũng trải qua.
Tuy nhiên, mọi thứ thay đổi rõ rệt sau khi tôi sinh con thứ hai. Ban đầu tôi cho rằng do con còn nhỏ nên chồng lo tôi chưa hồi phục sức khỏe. Nhưng khi con được vài tháng tuổi rồi một năm tuổi, thậm chí đến nay đã hai tuổi, khoảng cách giữa chúng tôi vẫn không được cải thiện.
Điều khiến tôi buồn nhất là tôi gần như hoàn toàn chủ động trong chuyện chăn gối. Có những lúc tôi cố gắng tạo không khí riêng tư, gợi chuyện hoặc chủ động gần gũi nhưng chồng thường tìm lý do từ chối. Khi thì anh nói mệt, lúc lại bảo còn công việc chưa xong, có hôm chỉ quay lưng đi ngủ. Dần dần tôi không còn đủ can đảm để mở lời nữa vì sợ cảm giác bị từ chối.
Lần gần đây nhất là nửa năm trước. Nếu nhìn từ bên ngoài, chúng tôi vẫn là một gia đình bình thường, không cãi vã, không xung đột lớn. Nhưng bên trong, tôi cảm thấy mình giống một người bạn cùng nhà hơn là vợ của anh.
Thời gian gần đây, chồng còn thường xuyên tăng ca và về nhà rất muộn. Nhiều hôm tôi đã ngủ khi anh về, sáng ra anh đi làm trước khi tôi thức dậy. Những cuộc trò chuyện giữa hai vợ chồng ngày càng ngắn. Nội dung chủ yếu xoay quanh việc học của con, tiền bạc, lịch khám bệnh hoặc những việc cần chi tiêu trong gia đình. Chúng tôi hiếm khi hỏi nhau hôm nay có vui không, công việc có áp lực gì hay đang nghĩ gì trong lòng.
Tôi từng nhiều lần tự nhìn lại bản thân. Sau hai lần sinh nở, tôi không còn giữ được vóc dáng như thời con gái. Dù đã cố gắng tập luyện và chăm sóc bản thân, tôi vẫn không tránh khỏi suy nghĩ liệu mình có còn hấp dẫn trong mắt chồng hay không. Có lúc tôi nghi ngờ anh đã hết tình cảm. Có lúc tôi lại tự trách mình quá nhạy cảm vì anh vẫn làm tròn trách nhiệm của một người chồng, người cha.
Tôi cũng từng thử nói chuyện thẳng thắn với anh. Chồng chỉ bảo công việc áp lực, tuổi tác không còn như trước và tôi không nên suy nghĩ quá nhiều. Nhưng sau mỗi cuộc trò chuyện, mọi thứ vẫn không thay đổi. Khoảng cách giữa chúng tôi vẫn ở đó.
Điều khiến tôi sợ nhất không phải chuyện vợ chồng ít gần gũi, mà là cảm giác tình cảm đang dần biến mất. Tôi có cảm giác chúng tôi đang sống cùng nhau vì trách nhiệm với con cái hơn là vì còn yêu nhau.
Nhiều đêm nằm cạnh chồng, tôi thấy anh ở rất gần nhưng cũng rất xa. Tôi không biết đây chỉ là một giai đoạn của hôn nhân hay là dấu hiệu cho thấy cuộc hôn nhân của mình đang gặp vấn đề thực sự.
Tôi nên làm gì để cứu vãn tình cảm vợ chồng trong hoàn cảnh này?
Vy
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.
0 Comments