Tôi được chồng bảo lãnh sang Mỹ 18 năm trước, khi hai vợ chồng chỉ có 2.000 USD và một chiếc xe cũ. Sau hơn ba tháng, tôi có bằng nail, bằng lái xe rồi đi làm. 4 năm sau, tôi mua nhà, mở tiệm nail nhỏ. Nhờ sống tiết kiệm và làm ăn thêm, hiện vợ chồng tôi có cuộc sống khá ổn.
Nhưng trong chính căn nhà của mình, tôi lại rất cô đơn. Chồng tôi là người có trách nhiệm, không ăn chơi, không cờ bạc, nhưng anh không tôn trọng gia đình vợ, luôn coi thường gia đình tôi. Mẹ tôi sang Mỹ giúp chăm con, anh không biết ơn mà nhiều lần muốn bà rời đi.
18 năm sống chung, tôi gần như không được anh ủng hộ trong công việc. Mỗi lần tôi muốn làm ăn, anh phản đối, la mắng, thậm chí đòi ly hôn. Tôi vẫn tự xoay xở vay mượn, làm việc và ổn định cuộc sống nhưng chưa bao giờ nhận được một câu động viên.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là sự kiểm soát. Tôi không được đi cà phê, tập thể dục, ăn uống riêng với bạn bè. Đi làm xong tôi phải về nhà, hôm nào về trễ là bị kiếm chuyện. Một lần, tôi phát hiện xe mình bị gắn thiết bị theo dõi. Cảnh sát nói nếu tôi đồng ý, họ sẽ xử lý người làm việc đó nhưng tôi đã lắc đầu.
Khi tôi hỏi chồng, rồi nói muốn ly dị, anh dùng áp lực tinh thần và con cái để giữ tôi lại. Vì con, tôi lại bỏ qua.
Trên thương trường, tôi mạnh mẽ, nhưng trong tình cảm lại mềm yếu. 100 lần cãi nhau là 100 lần tôi làm hòa trước, dù người sai không phải tôi.
45 tuổi, tôi đã sống gần 20 năm vì gia đình và người khác. Bây giờ tôi muốn sống cho mình, nhưng lại sợ hai con bị ảnh hưởng nếu bố mẹ ly dị. Tôi nên tiếp tục chịu đựng vì con, hay mạnh mẽ bước ra khỏi cuộc hôn nhân này?
Thúy
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.
0 Comments