Tôi 35 tuổi, đang mang thai con thứ ba được hơn 4 tháng. Mọi chuyện lên đến đỉnh điểm cách đây ít ngày. Hôm đó tôi đi khám thai định kỳ. Trên đường về, hai vợ chồng xảy ra tranh cãi vì một chuyện nhỏ. Xe vừa dừng trước cửa siêu thị, tôi vẫn còn ngồi thu dọn giấy tờ khám thai và chai nước trong xe thì chồng đã bước xuống trước. Anh đóng cửa rồi bỏ đi thẳng vào trong. Tôi mang bụng bầu hơn 4 tháng, lỉnh kỉnh túi xách và kết quả khám, loay hoay một lúc mới xuống được xe. Khi vào siêu thị, tôi không thấy anh đâu. Gọi điện thì anh cáu gắt bảo: “Lớn rồi, tự đi được chứ có phải trẻ con đâu mà phải chờ”. Tôi đứng giữa bãi xe đông người, vừa tủi thân vừa thấy mình như người xa lạ.
Trên đường về, không ai nói với ai câu nào. Tôi quay mặt nhìn ra cửa sổ vì quá thất vọng. Thấy tôi im lặng, anh càng bực bội, liên tục trách tôi chuyện bé xé ra to. Đến một đoạn đường gần nhà, anh bất ngờ tấp xe vào lề rồi nói: “Nếu khó chịu như vậy thì xuống xe đi bộ về”. Ban đầu tôi nghĩ anh chỉ nói trong lúc nóng giận, nhưng khi tôi không phản ứng, anh tiếp tục yêu cầu tôi xuống xe.
Cuối cùng, tôi ôm bụng bầu, xách túi bước xuống đường giữa trời nắng. Anh lái xe đi thẳng mà không ngoái lại. Tôi đứng một mình bên vệ đường gần nửa tiếng mới bắt được xe về nhà. Đây không phải lần đầu tiên tôi cảm thấy mình bị bỏ rơi trong cuộc hôn nhân này.
Từ khi sinh con đầu lòng đến nay, phần lớn việc chăm sóc con cái đều do tôi gánh vác. Con ốm, con đi học, con cần gì, gần như một tay tôi lo liệu. Mỗi khi giận nhau, chồng thường bỏ về nhà mẹ đẻ vài ngày, có lần đến 4 ngày không gọi điện hỏi han vợ con.
Bên ngoài, anh được mọi người nhận xét là hiền lành, vui vẻ và chu đáo. Nhưng khi cánh cửa nhà đóng, anh lại trở thành một người khác. Chỉ cần tôi góp ý hoặc nhờ vả điều gì, anh dễ nổi nóng, quát mắng. Các con nhiều lần chứng kiến cảnh bố lớn tiếng với mẹ. Tôi nhìn ánh mắt buồn bã của con mà thấy xót xa.
Nhiều lần tôi nghĩ đến chuyện ly hôn nhưng rồi lại không tự tin mình có thể nuôi các con. Tôi nên tiếp tục cố gắng vì các con hay dừng lại trước khi bản thân kiệt sức?
Ánh
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.
0 Comments