Cho cháu của chồng đi du lịch, tôi còn bị trách vì tính toán

Tôi 34 tuổi, làm kế toán cho một công ty tư nhân ở Hà Nội. Chồng tôi hơn hai tuổi, là kỹ sư xây dựng. Chúng tôi cưới nhau gần 10 năm, có hai con đang học tiểu học. Thu nhập của vợ chồng không quá dư dả nhưng đủ lo cuộc sống nếu biết tính toán. Tôi vốn quen ghi chép chi tiêu, việc gì cũng rõ ràng vì còn tiền học, tiền nhà, tiền bảo hiểm và nhiều khoản khác cho hai con.

Hè năm nay, thấy bố mẹ chồng lâu rồi không đi xa, vợ chồng tôi bàn nhau đưa ông bà và hai con đi Nha Trang 4 ngày 3 đêm. Tôi là người chủ động đặt vé máy bay, khách sạn, vé vui chơi, lên lịch ăn uống và thuê xe di chuyển. Ban đầu, vợ chồng tôi dự tính chuyến đi khoảng hơn 50 triệu đồng, coi như món quà biếu bố mẹ sau một năm bận rộn.

Trước ngày đi khoảng một tuần, chị chồng gọi điện cho tôi, nói con trai chị 12 tuổi, đang nghỉ hè, muốn cho cháu đi cùng ông bà và các em cho vui. Chị nói cháu ngoan, biết tự lo, không làm phiền ai. Tôi đồng ý ngay vì từ trước đến nay tôi vẫn quý các cháu, hơn nữa nghĩ thêm một đứa trẻ đi cùng ông bà, các con tôi cũng có bạn chơi.

Chuyến đi diễn ra khá vui. Cháu đi cùng ăn uống, chơi biển, vào khu vui chơi, đi tour đảo như cả nhà. Tôi cũng không để cháu thiếu thứ gì, các con tôi có kem thì cháu có kem, các con mua đồ bơi, dép đi biển, tôi cũng mua thêm vài món lặt vặt cho cháu. Trong suốt chuyến đi, tôi không hề nhắc đến tiền bạc vì nghĩ khi về nhà, các khoản sẽ tính sau.

Đến khi tổng kết, chi phí cả chuyến lên tới gần 70 triệu đồng, cao hơn dự tính khá nhiều. Riêng phần của cháu, tôi tính sơ sơ khoảng 8 triệu đồng. Nếu chỉ một hai triệu, tôi có thể bỏ qua, coi như quà cho cháu. Nhưng 8 triệu đồng với vợ chồng tôi không phải khoản nhỏ.

Vì vậy, tôi quyết định nhắn cho chị chồng bảng chi phí. Tin nhắn của tôi rất nhẹ nhàng, chỉ nói chuyến đi phát sinh khá nhiều, riêng phần của cháu khoảng 8 triệu đồng, chị sắp xếp gửi lại giúp em khi tiện. Tôi còn cảm ơn chị vì đã cho cháu đi cùng, nói các con rất vui vì có anh chơi chung.

Tôi cứ nghĩ chị sẽ chuyển khoản hoặc ít nhất nói lại một câu. Không ngờ, chị gọi điện cho chồng tôi, sau đó bảo vợ chồng tôi về nhà bố mẹ để nói chuyện cho rõ. Tối đó, cả nhà chồng ngồi ở phòng khách. Chị chồng nói tôi quá tính toán, đã đồng ý cho cháu đi cùng mà còn đòi tiền. Theo chị, nếu tôi thấy không thoải mái, đáng lẽ phải nói từ đầu, chứ không nên để cháu đi chơi xong mới gửi bảng chi phí.

Chồng tôi thấy không khí căng thẳng liền nói thôi, vợ chồng em lo cho cháu chuyến này cũng được. Câu nói đó khiến tôi càng tủi thân. Suốt chuyến đi, người đặt vé, đặt phòng, chăm con, chăm bố mẹ, lo từng bữa ăn là tôi. Đến khi có chuyện tiền bạc, anh lại muốn tôi im lặng để giữ hòa khí. Tôi nói nếu anh muốn lo phần đó, anh có thể tự lấy tiền riêng, còn tiền chung của gia đình cần được bàn bạc.

Bố chồng nghe vậy thì nổi giận. Ông nói tôi làm xấu mặt gia đình, sống với nhau mà tính từng đồng với cháu ruột. Từ hôm đó đến nay, chị chồng chưa chuyển khoản. Chồng tôi cũng giận, nói tôi khiến anh khó xử với bố mẹ và chị gái. Tôi không biết mình đã làm sai điều gì hay do nhà chồng quá nhạy cảm, xin độc giả cho tôi lời khuyên.

Lan

Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về ads@tinsao.net. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.

Post a Comment

0 Comments

Khám phá thêm +Nguoi Noi Tieng +Nguoi Dep Viet Nam +Idol Viet Nam +Nghe Si Viet +Tin Tuc Sao Viet +Thuong Hieu Ca Nhan +Nguoi Noi Tieng Phim