(Tinsao.net) – Với hơn 60 năm cống hiến cho nghệ thuật, NSND Ngọc Lan không chỉ ghi dấu ấn bằng vai diễn huyền thoại ở tuổi 18 mà còn khiến công chúng ngưỡng mộ bởi cuộc hôn nhân sắt son bên người chồng quá cố – NSND Ngô Mạnh Lân.
NSND Ngọc Lan (tên đầy đủ là Phan Ngọc Lan), sinh năm 1942 tại Bắc Giang (nay thuộc Bắc Ninh). Bà được biết đến là một trong những gương mặt tiêu biểu thuộc thế hệ diễn viên đầu tiên của điện ảnh cách mạng Việt Nam. Với lối diễn xuất chân thực, đằm sâu và giàu cảm xúc, bà đã được công chúng ưu ái gọi bằng danh xưng “Bông hồng Điện ảnh Việt”.

NSND Ngọc Lan
Vai diễn để đời ở tuổi 18 và ký ức “biển lửa”
Niềm đam mê điện ảnh của Ngọc Lan nảy nở từ những buổi xem chiếu bóng ngoài trời thời thơ ấu. Năm 1959, bà quyết định một mình ra Hà Nội dự thi vào khóa đào tạo đầu tiên của Trường Điện ảnh Việt Nam. Vượt qua những vòng tuyển chọn nghiêm ngặt, bà trở thành học viên Khóa I, cùng lứa với những tên tuổi lẫy lừng như Trà Giang, Lâm Tới, Thế Anh…

Khi còn là sinh viên năm nhất, bà được đạo diễn Phạm Văn Khoa tin tưởng giao vai Nhàn trong bộ phim “Lửa trung tuyến” (1961). Đây là cột mốc vàng trong sự nghiệp của bà. Hình ảnh cô dân công vận tải đạn dũng cảm lao vào biển lửa đã chạm đến trái tim khán giả. NSND Ngọc Lan nhớ lại, sau khi xem bản dựng nháp, nhà thơ Tố Hữu đã thốt lên: “Đây mới chính là cô Nhàn”.

Nữ nghệ sĩ chia sẻ: “Lúc đó tôi mới 18 tuổi, còn rất trẻ và ngây thơ. Nghe ông Tố Hữu nhận xét như vậy, tôi sung sướng lắm và càng quyết tâm dốc hết tâm sức cho vai diễn”.

Ngọc Lan và đoàn phim đã phải trải qua nhiều gian khổ để có được những thước phim chân thực nhất. Trong bối cảnh mùa đông miền núi phía Bắc chỉ 4-5 độ C, bà phải lội nước lạnh, vác thùng đạn đầy gạch. Thậm chí, ở phân đoạn chải tóc thơ mộng dưới ruộng, bà phải nén nỗi sợ hãi vì dưới chân đầy đỉa để giữ nụ cười tươi trước máy quay. Đặc biệt, cảnh cháy kho đạn là một thử thách nguy hiểm thực sự: “Đó là cảnh quay rất nguy hiểm nhưng cuối cùng chúng tôi hoàn thành chỉ trong một đúp máy”, bà kể lại.

Sự nghiệp đa dạng và tâm hồn yêu thơ
Trong suốt sự nghiệp, NSND Ngọc Lan tham gia hơn 50 vai diễn, từ những thiếu nữ hiền hậu trong “Lửa rừng”, “Quê nhà” đến những nhân vật có cá tính phức tạp trên truyền hình như bà Nghị Hách trong “Giông tố”, mẹ chồng trong “Bí mật Eva” hay người bà nội khó tính trong “11 tháng 5 ngày”. Bà tâm sự bản thân thích những vai diễn gai góc vì chúng đem lại không gian để thể hiện nghề nghiệp và làm mới mình.

Bên cạnh điện ảnh, NSND Ngọc Lan còn là một tâm hồn yêu thơ ca. Trong 30 năm qua, bà đã xuất bản 8 tập thơ và đang hoàn thiện tập thứ 9 mang tên “Chọn một khối tình”. Thơ là nơi bà lưu giữ cảm xúc về quê hương, gia đình và những người đồng nghiệp thân thiết.
Mối lương duyên định mệnh tại Moskva
Thành công của “Lửa trung tuyến” không chỉ mang lại danh tiếng mà còn là nhịp cầu đưa bà gặp gỡ người bạn đời – PGS.TS, họa sĩ, NSND Ngô Mạnh Lân. Năm 1961, tại Liên hoan phim Quốc tế Moskva, ông được phân công làm phiên dịch cho bà. Từ cuộc gặp gỡ định mệnh đó, hai người nghệ sĩ đã nên duyên và gắn bó bên nhau hơn nửa thế kỷ.

NSND Ngô Mạnh Lân là “cây đại thụ” của ngành hoạt hình Việt Nam với những tác phẩm kinh điển như “Chuyện ông Gióng”, “Thạch Sanh”… Ông không chỉ là đạo diễn, họa sĩ tài năng mà còn là người thầy đáng kính. Năm 2021, ông qua đời ở tuổi 87, để lại niềm trống trải lớn trong lòng vợ con. Vào tháng 5/2024, ông đã được truy tặng giải Hiệp sĩ Dế Mèn cho những cống hiến cho nghệ thuật thiếu nhi.



Sau khi chồng qua đời, NSND Ngọc Lan sống một mình trong căn hộ đầy ắp kỷ niệm tại Hà Nội. Dù ở tuổi ngoài 80 và đã trải qua nhiều ca phẫu thuật, bà vẫn giữ tinh thần lạc quan và nếp sống điều độ. Mỗi ngày, bà vẫn duy trì thói quen pha trà, trò chuyện trước bàn thờ chồng và dành thời gian cho con cháu.

Dù hạn chế đóng phim do tuổi tác, nhưng tình yêu với nghề trong bà chưa bao giờ tắt. Nữ nghệ sĩ cho biết bà vẫn sẵn sàng tái xuất nếu gặp được vai diễn phù hợp và điều kiện quay thuận lợi tại Hà Nội. Với bà, sự lạc quan chính là chìa khóa quan trọng nhất để vượt qua mọi biến cố và bệnh tật trong cuộc sống.
0 Comments